⬅ Trước Tiếp ➡
Mặc cho Giang Mỹ Tử kêu rên chói tai, nhưng những người đàn ông không hề buông ra. Minh Khiêm và Mã Đại hận không thể đẩy ngã Giang Mỹ Tử ngay lập tức đút ©ôи ŧɧịt̠ vào ȶᏂασ l*и!
Mộc Quý cười tủm tỉm nhìn bộ dạng Giang Mỹ Tử sợ hãi mà bất lực giãy dụa, mê mẩn thưởng thức một hồi mới phục hồi tinh thần lại.
“Được rồi. Không cần vội vàng, đưa cô ta vào trong phòng ngủ từ từ thưởng thức!”
Trong phòng ngủ truyền ra giọng nói trầm thấp của Mộc Quý, Minh Khiêm và Mã Đại đành phải dừng tay lại.
“Có ai không! … Cứu tôi với!”
Cho dù Giang Mỹ Tử kêu gào thảm thiết như thế nào, cô vẫn bị Minh Khiêm và Mã Đại kéo vào trong phòng ngủ, chênh lệch sức mạnh giữa phụ nữ và đàn ông thực sự quá lớn.
Tình trạng lộn xộn trong phòng ngủ khiến Giang Mỹ Tử vô cùng kinh hãi: đồ lót rải rác khắp nơi giống như từng cánh hoa hồng bị người ta bẻ xuống, như thể đang dám chỉ vận mệnh bi thảm tiếp theo của Giang Mỹ Tử. Giang Mỹ Tử bây giờ chính là một con cá mắc câu, mặc cho người làm thịt.
“Đến đây, phu nhân, chúng ta cùng nhau hưởng thụ đi!”
“Mỗi tối cô đều ở trên giường này cùng chồng mình làʍ t̠ìиɦ đúng không? Ha ha, như vậy thì không cần thẹn thùng nữa!”
Minh Khiêm và Mã Đại đẩy Giang Mỹ Tử ngã xuống giường đôi, thuần thục buộc dây thừng màu đen ở bốn góc giường giống như thợ săn già thu thập con mồi, có vẻ như họ đang chuẩn bị dùng dây thừng trói tay chân Giang Mỹ Tử lại.
“Không… mấy người đang làm cái quái gì vậy? Tha cho tôi đi, làm ơn!”
Giọng Giang Mỹ Tử run lên khi cô phát hiện ra mấy tên đàn ông kia đang định làm gì đó không bình thường, để cho tay chân không bị khống chế mà điên cuồng quấy rối đá loạn. Nhưng dường như Minh Khiêm rất có kinh nghiệm trong việc đối phó với hành vi phản kháng của phụ nữ.
“Ngoan ngoãn một chút! Phu nhân, bọn tôi đang chuẩn bị làm chuyện khiến cho cô vui vẻ đó!”
Nói xong, đột nhiên hung hăng tát vào mặt Giang Mỹ Tử một cái.
“A...”
Giang Mỹ Tử hét lên một tiếng thảm thiết, nhất thời ngừng giãy dụa, Giang Mỹ Tử từ nhỏ chưa từng phải chịu khổ nhiều, hoàn toàn mất đi sức chống cự khi đối mặt với bạo lực.
Minh Khiêm và Mã Đại nhân cơ hội phối hợp đẩy Giang Mỹ Tử xuống giường, kéo hai tay ra, lần lượt dùng dây thừng buộc chặt ở hai bên đầu giường.
“Haizz, bọn tôi vốn cũng rất ghét dùng dây thừng, nhưng bởi vì phu nhân không nghe lời, nên không còn cách nào khác.”
“Bây giờ sắp trói hai chân cô rồi,... Phu nhân, thoải mái mở đùi ra đi.”
“Cô có chống cự cũng đã vô dụng...”
Nói xong, hai người lần lượt bắt lấy mắt cá chân trái phải của Giang Mỹ Tử, chậm rãi kéo ra.
“Đừng… đừng mà…”
Giang Mỹ Tử run rẩy cầu xin, tuy rằng cô vẫn còn mặc váy, nhưng bên trong đã không còn qυầи ɭóŧ. Nếu chiếc váy được vén lên, tất cả mọi thứ bên trong sẽ bị nhìn thấy. Cuối cùng hai chân cũng bị tách ra, cổ chân lập tức được quấn bằng sợi dây thừng thô ráp. Tứ chi Giang Mỹ Tử giang rộng ra, nằm ngửa trên giường bị dây thừng trói chặt từ bốn hướng.
“Mấy người... Rốt cuộc muốn... muốn thế nào?”
Bởi vì bị cưỡng chế buộc vào dây thừng, mất hoàn toàn tự do nên sự nhục nhã và sợ hãi tăng lên mức cực điểm.
Mộc Quý mỉm cười nói:
“Bởi vì mông phu nhân quá mức mê người, cho nên bọn tôi muốn cùng cô tiếp tục chuyện trong rạp chiếu phim còn chưa làm xong.”
“Cái gì... Là mấy người sao!”
Khuôn mặt Giang Mỹ Tử lập tức tái nhợt, hóa ra ba người đàn ông này chính là lũ cυồиɠ ɖâʍ gặp phải trong rạp chiếu phim!
Cuối cùng Giang Mỹ Tử đã hiểu được mục đích của bọn họ—— chính là muốn xâm phạm cơ thể của cô! Trong nháy mắt như thể rơi xuống hầm băng, cả người từ trong ra ngoài không ngừng run rẩy, ngay cả một tiếng kêu cũng không phát ra được.
Lúc này Mộc Quý đã chậm rãi tiến lại gần.
“Đừng, đừng... đừng tới đây!”
Tay chân Giang Mỹ Tử bị trói kéo về bốn góc giường, dù có giãy dụa như muốn tránh né thế nào, cũng chỉ có thể vặn vẹo vòng eo.
Nghĩ đến xúc giác bàn tay vừa ghê tởm vừa cố chấp của người đàn ông này trong rạp chiếu phim, Giang Mỹ Tử sợ hãi đến mức gần như muốn phát điên.
“Không! … Cậu đừng tới đây!”
“Ha ha ha... không tới thì làm sao giúp phu nhân cởi sạch quần áo đây?”
Mộc Quý ngồi xuống bên cạnh Giang Mỹ Tử, khuôn mặt đã bởi vì hưng phấn mà vặn vẹo thành dáng vẻ dữ tợn.
“Ở trong rạp chiếu phim chỉ lộ ra mông, lần này muốn lột sạch tất cả quần áo, thật sự là rất chờ mong!”
Ánh mắt của Mã Đại cũng đỏ ngầu, cười một cách tục tĩu.
“Đừng làm chuyện như vậy... a....”
Nhìn Giang Mỹ Tử chỉ có thể vặn vẹo vòng eo vùng vẫy một cách vô vị, ba người đàn ông càng thêm hưng phấn.
“Bọn tôi chỉ muốn làm cho cô vui vẻ thôi, sao lại không chịu?”
“Đến đây đi, chúng ta cùng nhau giúp phu nhân cởϊ qυầи áo.”
Mộc Quý nói xong, bắt lấy vạt váy và chậm rãi xốc lên, Mã Đại cũng đồng thời cởi cúc áo trước ngực Giang Mỹ Tử.
“A… a... Đừng mà!”
Giang Mỹ Tử vừa lắc đầu dữ dội, vừa khóc lên thất thanh. Tiếng nức nở này đối với đám Mộc Quý quả thực là chất xúc tác dâʍ ɖu͙©, phụ nữ càng yếu đuối cầu xin càng làm bọn họ phấn khích.
Mộc Quý không nhanh không chậm cố ý từ từ vén váy lên, để cho cặp đùi từng chút từng chút lộ ra.
“Hóa ra ra phu nhân rất phóng khoáng nha, bên trong không mặc qυầи ɭóŧ. Ha ha, lúc đi bộ chỉ cần hơi khom lưng xuống liền có thể phơi bày cho người đi đường ngắm nhìn... Ha ha ha.”
Mộc Quý cố ý dùng giọng điệu cợt nhả kích động lòng xấu hổ của Giang Mỹ Tử, chậm rãi kéo cao váy lên —— cặp đùi xinh đẹp gợi cảm chậm rãi bại lộ trước mắt đám đàn ông, đây là tình sắc tục tĩu mà bọn họ chưa từng thấy. Đặc biệt là bởi vì đùi bị dây thừng kéo chặt sang hai bên trái phải, cặp đùi thoải mái lộ ra càng làm cho đàn ông nhìn thấy mà huyết mạch phun trào.
“Đừng mà! Đừng nhìn!”
Tiếng khóc của Giang Mỹ Tử càng trở nên to hơn. Bị người đàn ông không phải chồng cởi hết quần áo trần trụi để lộ chỗ riêng tư, tùy ý chạm vào và đùa bỡn, sau này phải đối mặt với người chồng yêu thương như thế nào đây? ... Bây giờ Giang Mỹ Tử chỉ cảm thấy xấu hổ và cực kỳ thống khổ, cô khóc nghẹn ngào như thể một cô gái vừa mới mất trinh lần đầu.
“Ha ha, phu nhân, mới có vậy thôi mà đã khóc? Lát nữa còn muốn cho cô vừa khóc vừa phát ra tiếng rêи ɾỉ ư ư a a, ha ha ha!”
⬅ Trước Tiếp ➡