Sau khi tách khỏi Mai Nguyên và con trai, Giang Mỹ Tử một mình vội vàng chạy về nhà, không hề hay biết gì ba người Mộc Quý đã mai phục sẵn ngay trong chính căn nhà của mình, cô giống như một con mồi đáng thương từng bước từng bước đi về phía cạm bẫy do thợ săn bày ra.
Mà lúc này, bọn Mộc Quý đã lẻn vào phòng ngủ trong nhà Giang Mỹ Tử!
“Con bà nó, đúng là nhà giàu có khác.”
“Ha ha ha, nghĩ đến một hồi có thể xâm phạm người phụ nữ có chồng xinh đẹp đoan trang cao quý như vậy, phía dưới tao đã cứng luôn rồi...”
“Cái giường đôi này trông có vẻ rất thoải mái, để tao đoán xem người phụ nữ kia thường nằm bên nào.”
Minh Khiêm và Mã Đại nói xong liền bò lên giường ngửi...
Phòng ngủ của Giang Mỹ Tử, rèm cửa, gương thử quần áo, tủ quần áo… Tất cả đồ nội thất và trang trí đều là một bộ sưu tập màu kem nhẹ nhàng phù hợp. Ngoài ra còn có một số đồ chơi bằng vải nhung cỡ lớn để trang trí, những bông hoa nghệ thuật được cắm trên tủ đầu giường, bố cục toàn bộ căn phòng phản ánh tính cách và gu thẩm mỹ của Giang Mỹ Tử, tao nhã, sạch sẽ và ấm áp.
Chỉ cần nhìn vào cách bố trí căn phòng này, là có thể cảm nhận được sự hạnh phúc trong cuộc sống hàng ngày của Giang Mỹ Tử.
“Này, lại đây nhìn xem!”
Trong lên nhau chỉnh tề, đại khái có hơn ba mươi bộ, đều là màu trắng tinh khiết.
“Mẹ nó! Chỉ nhìn thấy mấy thứ này đã làm cho người ta không chịu nổi.”
Minh Khiêm cầm qυầи ɭóŧ lên mặt, tham lam ngửi lấy mùi, sau đó ném lên không trung. Mã Đại cũng cảm thấy rất thú vị, cũng học theo cầm lấy nội y bên trong ngửi ngửi, sau đó hai người hú hét lên một cách quái dị, lần lượt ném đồ lót của Giang Mỹ Tử khắp sàn phòng ngủ. Hai người họ cứ không ngừng làm ồn vui vẻ cưới phá lên nhạt nhẽo giống như những lão nhà quê.
“Hai đứa chúng mày đúng là đồ nhà quê, nhìn thấy qυầи ɭóŧ phụ nữ đã hưng phấn thành bộ dáng này, chẳng lẽ không muốn hưởng thụ đầy đủ nữ chủ nhân được bọc trong đống qυầи ɭóŧ này sao? ... Ha ha ha, mau chuẩn bị nghênh đón nữ chủ nhân trở về đi.” Mộc Quý vừa cười vừa nói.
“Vâng! Hiểu rồi, lão đại.”
Sau khi làm vương vãi tất cả đồ lót lên sàn, Minh Khiêm và Mã Đại bắt đầu những bước chuẩn bị cuối cùng để chơi Giang Mỹ Tử
...
Minh Khiêm từ trong túi lớn lấy ra giá đỡ tam giác và máy ảnh đặt ở vị trí giường đôi, Mã Đại bên cạnh lấy ra một bó dây thừng, những sợi dây thừng này thoạt nhìn không biết đã dùng qua bao nhiêu lần, tất cả đều bởi vì bị mồ hôi thấm ướt xuyên thấu trở thành một màu nâu đen bẩn thỉu.
“Suỵt... Yên lặng đi, hình như cô ta đã trở lại...”
Mộc Quý hưng phấn nhếch miệng cười nham hiểm, bụp một tiếng mở con dao gấp ra.
Giang Mỹ Tử hoàn toàn không biết gì cuối cùng cũng về đến nhà, dùng chìa khóa mở cửa bước vào bên trong, thở phào nhẹ nhõm, trái tim treo lơ lửng cuối cùng đã bình tình trở lại. Đồng thời trong lòng cũng dâng lên một cảm giác nhục nhã và khó chịu, ở một nơi công cộng như rạp chiếu phim, bị lũ biếи ŧɦái không biết từ đâu xuất hiện đột nhiên tập kích, điên cuồng sàm sỡ, bây giờ nhớ lại cơ thể vẫn còn phát run, ngay cả quần lọt cũng lột mất!
Đã chịu đựng đến tận bây giờ, cô không muốn trì hoãn thêm nữa, phải mau chóng vào phòng tắm rửa sạch cảm giác từ bàn tay ghê tởm kia mang đến, sau đó thay qυầи ɭóŧ mới.
Giang Mỹ Tử đang từ cửa đi thẳng vào phòng tắm đột nhiên cảm giác được hình như có tiếng động phát ra ở đâu đó, toàn thân cứng đờ, trong phòng có người trốn!
“Ai, là ai!?”
Vừa dứt lời, Giang Mỹ Tử đã bị Minh Khiêm và Mã Đại ôm lấy, phát ra một tiếng thét chói tai hoảng sợ.
“A! ... Làm gì?”
Toàn thân Giang Mỹ Tử gần như bị tê liệt vì hoảng sợ, hai chân cũng mềm nhũn, thân thể không sử dụng được chút sức lực nào.
“Mấy người là ai?!... Buông tôi ra, các người muốn lấy gì cứ lấy, tôi…tôi có tiền, xin đừng làm hại tôi!”
Bởi vì lúc nãy trong rạp chiếu phim đông người chen chúc, Giang Mỹ Tử không nhìn thấy được rõ ràng là ai đã sờ mó mông mình, thế nên lúc này hoàn toàn không liên tưởng tới những kẻ cυồиɠ ɖâʍ trong rạp chiếu phim, chỉ nghĩ là kẻ trộm cướp. Minh Khiêm và Mã Đại vẫn ôm chặt lấy Giang Mỹ Tử không buông.
“Haha, bởi vì chúng tôi rất yêu phu nhân, cho nên muốn cùng phu nhân giao lưu xâm nhập một phen.”
“Làm người phụ nữ của bọn tôi đi, chắc chắn sẽ khiến phu nhân thoải mái hơn chồng nhiều.”
Minh Khiêm và Mã Đại vừa cười ngả ngớn vừa động thủ vuốt ve thân thể Giang Mỹ Tử —— ở trong phòng tràn ngập ánh sáng nhìn Giang Mỹ Tử ở cự ly gần như vậy so với nhìn thấy trong rạp chiếu phim, cô càng thêm rõ ràng và xinh đẹp. Dục hỏa thoáng cái đã bốc lên, nhịn không được muốn động thủ.
“Con mẹ nó, cái mông thật sự gợi cảm, thịt cứ rung rinh run rẩy.”
“Cặρ √υ" cảm giác có thể vắt ra cả sữa, giống như bánh pudding vậy, ha ha ha, cảm giác này thật sự quá tuyệt vời.”
Minh Khiêm vuốt ve mông của Giang Mỹ Tử dùng sức xoa nắn, một đôi tay ma quỷ như không chịu thua của Mã Đại được phủ lên bộ ngực nhô cao.
“Mấy người làm gì vậy? A! … Dừng tay!”
Giang Mỹ Tử ở trong vòng tay của Minh Khiêm và Mã Đại hét lên tuyệt vọng, liều mạng đánh vài cái vào hai đôi bàn tay không an phận. Thật ra trong lòng cô cũng biết rất rõ, hiện tại dù có hét to cỡ nào thì bên ngoài cũng rất khó nghe được, bởi vì nhà Giang Mỹ Tử nằm chung một khu dân cư cao cấp tương đối yên tĩnh, mỗi một căn nhà đều có ba mặt cây cối ngăn cách vây quanh. Hơn nữa chồng cô đang đi công tác nước ngoài.
“A! ... A! ... Dừng tay! ... Buông ra! ... Mấy ngươi muốn làm gì!?”