Đám người Mộc Quý hụt hẫng nhìn bóng dáng Giang Mỹ Tử vụt khỏi tay trong chớp mắt—— Không từ bỏ ý định, bọn họ quay đầu lại quấn lấy Mai Nguyên như rắn độc.
“Mai Nguyên, bạn học cũ, lại đây nói chuyện một lát.”
Không nhiều lời, Minh Khiêm và Mã Đại bắt Mai Nguyên vào nhà vệ sinh nam.
“Làm, làm gì thế? ... Đừng làm bậy...”
Giọng nói của Mai Nguyên run rẩy.
“Ha ha, học sinh gương mẫu Mai Nguyên còn giả vờ đoán không ra bọn tao muốn làm gì? Mày muốn chết sao?”
Mộc Quý chậc chậc cười, ánh mắt đầy tơ máu, cảm giác hưng phấn vuốt ve mông Giang Mỹ Tử ban nãy vẫn chưa thể quên được.
“Con đàn bà mông to kia là ai?”
“Là... là mẹ của học sinh mà tôi dạy gia sư.”
“Mẹ kiếp! Trẻ như vậy mà đã làm mẹ rồi, chậc chậc chậc, đúng là nhìn không ra. Thật đáng tiếc! Tao đang muốn kết giao bạn bè với cô ta, người phụ nữ xinh đẹp như vậy đáng được yêu thương một phen.”
Trong bàn tay Mộc Quý còn vương vấn xúc cảm ấm áp của Giang Mỹ Tử, vừa nói vừa làm động tác hạ lưu nắm lấy trong không khí. Minh Khiêm và Mã Đại cũng cười dâʍ đãиɠ hùa theo.
“Thì ra là đàn bà có chồng... Thảo nào mông dâʍ đãиɠ như vậy, ha ha ha.”
“Mai Nguyên, tao nhìn ra được mày cũng thích cô ta, mày không cảm thấy đáng tiếc sao?”
Vừa nói, vừa dùng tay vỗ vào mặt Mai Nguyên.
“Không phải... Đừng nói lung tung... Không có chuyện đó đâu...”
“Ồ, không quan trọng. Điều bây giờ mày cần làm là giúp lão đại bọn tao kết giao với cô ta”
Đối với những người như Mộc Quý, đây là lần đầu tiên gặp được người phụ nữ có chồng thành thục xinh đẹp như Giang Mỹ Tử. Tuy rằng trước kia cũng không ít lần chơi với người phụ nữ khác, nhưng đều là một vài nữ sinh trung học không lo học hành hoặc là mấy đứa con gái ăn chơi. Hôm nay lần đầu tiên nhìn thấy Giang Mỹ Tử đã hoàn toàn bị khí chất cao nhã, trí tuệ và khuôn mặt xinh đẹp cùng thân hình thành thục quyến rũ này khiến những suy nghĩ tà da^ʍ trong cơ thể sinh sôi không ngừng.
Mộc Quý cười xấu xa nói:
“Ngay lần đầu tiên nhìn thấy người phụ nữ xinh đẹp như vậy, tao đã quyết tâm muốn có được cô ta, phải nhờ cậy vào Mai Nguyên mày rồi.”
Sắc mặt Mai Nguyên tái nhợt, môi run rẩy: “Không… không thể… cô ấy đã có chồng và con… sao lại có thể… với loại như cậu…”
“Mẹ nó, mày dám xem thường ông đây? Muốn chết đúng không!”
Mộc Quý nói xong, đánh một quyền vào bụng Mai Nguyên, Mai Nguyên rêи ɾỉ ngã xuống sàn nhà, bị Minh Khiêm túm tóc, Mộc Quý lấy ra qυầи ɭóŧ cởi ra khỏi người Giang Mỹ Tử ngửi lấy vài cái, sau đó bịt lên mặt Mai Nguyên:
“Mai Nguyên, mày ngửi thử xem, người phụ nữ có có mùi vị như vậy, chỉ để một người đàn ông như chồng cô ta độc chiếm, không phải là quá lãng phí sao? Huống chi tao đã thích cô ta như vậy...”
Mấy phút trước còn là cái qυầи ɭóŧ màu trắng quấn chặt lấy cặp mông đầy đặn của Giang Mỹ Tử, mang theo hương cơ thể nữ nhân mê người, chỗ từng kề sát vào bộ vị thần bí của người phụ nữ dường như còn dính dịch tiết hạ thể màu vàng nhạt, tản mát ra mùi vị dâʍ đãиɠ khiến đàn ông xúc động. Đây là mùi mà Mai Nguyên chưa từng ngửi thấy, kí©ɧ ŧɧí©ɧ rất mạnh thần kinh não bộ của Mai Nguyên.
“Thằng chó này!... Đừng có để bọn tao nói nhiều! Nhớ lấy, quyết không để người phụ nữ mà lão đại thích chạy thoát!”
“Đừng... Đừng đánh... Đừng đánh... Chúng mày muốn tao làm gì...”
Mai Nguyên vốn là sinh viên ngoan ngoãn, so với đám người Mộc Quý hoàn toàn là hai thế giới, không có khả năng chống đỡ với bạo lực. Dưới một trận quyền đấm cước đá của bọn Mộc Quý, Mai Nguyên trong nháy mắt đã bị khuất phục, đồng thời còn đánh thức cả du͙© vọиɠ nguyên thủy của đàn ông.
Từ sau khi nhìn thấy Giang Mỹ Tử, trong lòng luôn nảy ra những thèm muốn khó hiểu, mỗi lần đến nhà Giang Mỹ Tử đều chờ mong đến phát điên. Nhưng hôm nay nếu như không phải gặp phải Mộc Quý, nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được lại có cơ hội nhìn thấy cặp mông trần trụi và bắp đùi mềm mại như kem của cô với độ đầy đặn và gợi cảm vừa phải. Càng không có cơ hội ngửi thấy mùi qυầи ɭóŧ của Giang Mỹ Tử. Sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ này thôi thúc con quỷ đen tối trong tâm hồn mỗi người đàn ông. Đủ loại kí©ɧ ŧɧí©ɧ làm cho du͙© vọиɠ nguyên thủy trong lòng Mai Nguyên bắt đầu thức tỉnh manh động.
“Mẹ nó... Đúng là thằng nhát chết!”
“Được rồi, mày không cần sợ hãi, trước tiên bàn chuyện người phụ nữ này đã.”
Mộc Quý trông có vẻ hào hiệp ôm bả vai Mai Nguyên cổ vũ hắn, cùng với Minh Khiêm và Mã Đại, bốn người cùng tổng hợp kế hoạch hành động.
...
Khi Mai Nguyên trở lại chỗ ngồi trong rạp chiếu phim, Giang Mỹ Tử và Chính Sử không hề hoài nghi về việc hắn rời đi lâu như vậy.
Chính Sử hoàn toàn đắm chìm vào cốt truyện phim hoạt hình, còn Giang Mỹ Tử cũng tao nhã ngồi ngay ngắn trên ghế nhìn màn hình, như thể trước đó không có chuyện gì xảy ra.
Tuy rằng ánh mắt Mai Nguyên cũng làm bộ như nhìn chằm chằm màn hình điện ảnh, nhưng thỉnh thoảng lại liếc mắt len lén nhìn về phía Giang Mỹ Tử, trong đầu lại là thiên nhân giao chiến: —— Ban nãy hắn bị kế hoạch to gan lớn mật của bọn Mộc Quý làm cho khϊếp sợ!
Mình cứ như vậy bán người phụ nữ xinh đẹp này cho bọn Mộc Quý sao?
“Mày là đồng mưu, cũng sẽ có phần… Ha ha.”
Đây là lời của bọn Mộc Quý khi tách khỏi Mai Nguyên. Một khi sự việc được phơi bày, bây giờ dù thế nào đi nữa thì hắn đã không thể thoát khỏi quan hệ với bọn Mộc Quý nữa! Mai Nguyên bất giác thò tay vào trong túi quần, sờ sờ qυầи ɭóŧ của Giang Mỹ Tử mà Mộc Quý đưa cho hắn —— Cái mông trắng như tuyết lại gợi cảm của Giang Mỹ Tử vẫn hiển hiện trong đầu không xua đi được.
Cho đến khi bộ phim kết thúc, trong đầu Mai Nguyên luôn tưởng tượng cơ thể uyển chuyển của Giang Mỹ Tử bị Mộc Quý chà đạp thô bạo, cô mồ hôi đầm đìa bị Mộc Quý đè dưới thân chật vật giãy dụa. Càng nghĩ tâm trạng hắn càng ngày càng trở nên tồi tệ —— Có nên nói cho Giang Mỹ Tử báo cảnh sát không? —— Nhưng cái mông gợi cảm của Giang Mỹ Tử —— Thật sự muốn xem lại lần nữa.
Sau khi bộ phim kết thúc, Mai Nguyên và hai mẹ con Giang Mỹ Tử đã ăn tối tại một nhà hàng gần đó.
“Mẹ, bộ phim kia hay lắm...”
Chính Sử hưng phấn nhớ lại bộ phim hoạt hình vừa rồi.
“Con thích là được.”
Tuy Giang Mỹ Tử mỉm cười, nhưng biểu cảm nơi khóe miệng lại có chút cứng ngắc.
Ban nãy trong rạp chiếu phim bị người đàn ông xa lạ đột nhiên cởϊ qυầи lót đùa bỡn mông, bây giờ cặp mông trần trụi dưới lớp váy luôn cảm giác hơi lạnh, tuy rằng vẫn còn lớp váy bên ngoài che lại, nhưng vẫn làm cho cô có cảm giác nhục nhã giống như khỏa thân hoàn toàn.
“Chán ghét, thầy Mai Nguyên, đừng nhìn chằm chằm người ta như vậy chứ.”
Cảm giác được ánh mắt nóng rực của Mai Nguyên, hai má Giang Mỹ Tử đỏ, lo lắng liệu Mai Nguyên có nhận ra mông mình không mặc qυầи ɭóŧ hay không.
“A, xin lỗi phu nhân.”
Mai Nguyên hoảng hốt dời tầm mắt, nghĩ đến dưới chiếc váy xinh đẹp của Giang Mỹ Tử trước mặt chính là cặp mông không mặc qυầи ɭóŧ, khí huyết hắn sôi trào dần dồn xuống hạ bộ. Mai Nguyên chỉ có thể liều mạng lắc lắc đầu để thoát khỏi những suy nghĩ dâʍ ɭσạи trong lòng,
Trên đường về nhà, Mai Nguyên và Giang Mỹ Tử đều có tâm sự trong lòng cho nên những lời tán gẫu trở nên ít đi. Mai Nguyên mấy lần muốn mở miệng nói rõ chuyện vừa rồi ở rạp chiếu phim, nhưng nhìn thấy Giang Mỹ Tử luôn đè váy, tư thế đi lại cứng ngắc nên đành nuốt lời nói bên môi trở về, cuối cùng chuyển đề tài sang Chính Sử.
“Hay là phu nhân về nhà trước, tôi đưa Chính Sử đến hiệu sách gần đây chọn mấy quyển sách tham khảo.”
Giang Mỹ Tử mỉm cười gật đầu đồng ý.
Mai Nguyên kéo Chính Sử, bàn tay hơi đổ mồ hôi và run rẩy, nhìn theo Giang Mỹ Tử một mình rời đi —— sự việc đang phát triển theo kế hoạch của bọn Mộc Quý: Mai Nguyên đưa theo Chính Sử lang thang bên ngoài hai ba tiếng đồng hồ, để ba người Mộc Quý thừa cơ tập kích Giang Mỹ Tử đi một mình!