Khí huyết của Giang Mỹ Tử dời sông lấp biển, đặc biệt là cơ quan bài tiết xấu hổ bị đùa bỡn, càng khó có thể chịu đựng được.
“Ồ… bị bọn tôi chơi đùa như vậy, chắc là rất vui vẻ đúng không phu nhân.”
Chú ý đến hơi thở của Giang Mỹ Tử, Mộc Quý nắm bắt tiết tấu, phối hợp với nhịp thở từng chút từng chút chuyển động ngón tay một cách khổ sở.
Mị nhục nơi riêng tư của người phụ nữ đã bắt đầu quấn lấy ngón tay Minh Khiêm, c̠úc̠ Ꮒσα bị Mộc Quý xuyên qua cũng đã mềm mại phồng lên như miếng bọt biển chứa đầy nước.
“Không… chán ghét… a”
Làn sóng kí©ɧ ŧɧí©ɧ ập tới, Giang Mỹ Tử không cách nào khống chế mà thiêu đốt ngọn lửa nɧu͙© ɖu͙©.
Hậu môn vốn đã nhớp nháp hình như sắp tan ra, hơi thở cũng trở nên nặng nề. Toàn thân ướt đẫm mồ hôi.
“Ha ha ha, sung sướиɠ như vậy sao? Phu nhân, đừng vội, đây chỉ là màn dạo đầu, lát nữa sẽ càng thêm thú vị.”
Minh Khiêm lấy ra một chiếc máʏ яυиɠ trông rất quái dị từ chiếc túi lớn, ấn vài cái, máʏ яυиɠ bắt đầu rung lên một cách dâʍ ɖu͙©.
“A... Đừng dùng thứ đó.”
“Đừng khách sáo, đây là kiểu dáng cố tình lựa chọn cho phu nhân đó.”
“Không… đừng mà, a…”
Cho dù muốn vặn người giãy giụa cũng không được, ngón tay đâm vào cúc hoa đã hạn chế cử động của mông.
Sau khi một công tắc khác của máʏ яυиɠ được nhấn, ngoại trừ rung động còn tăng thêm vòng xoắn kỳ lạ giống như một con sâu.
Nhẹ nhàng chạm vào phần thịt mềm mại đã trở nên lầy lội.
“A...”
Giang Mỹ Tử đột nhiên cứng người lại. Đầu máʏ яυиɠ vừa vặn chạm vào âʍ ѵậŧ, thế nhưng, Minh Khiêm không cắm vào luôn, mà chỉ khiến người phụ nữ khó chịu lo lắng lăn qua lăn lại trên âʍ ɦộ, thỉnh thoảng lại kí©ɧ ŧɧí©ɧ hạt le. Giang Mỹ Tử đang khóc như phát điên, cơ thể đầy mồ hôi kịch liệt phập phồng.
Lúc này Mai Nguyên đứng ở bên ngoài cũng nhìn đến đổ mồ hôi đầm đìa. Thỉnh thoảng hoảng loạn lau đi mồ hôi trên trán và mí mắt, sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào trên cơ thể quyến rũ của Giang Mỹ Tử.
Không ngờ lại dùng cả thứ đó để chơi cô ta...! Mai Nguyên nuốt mạnh một ngụm nước miếng sắp chảy xuống.
(Cắm vào đi! ... Sâu hơn một chút! ...... tăng thêm kí©ɧ ŧɧí©ɧ đi!)
Dường như nghe theo tiếng hò hét trong lòng Mai Nguyên, Minh Khiêm sau khi đùa giỡn một phen, bắt đầu dùng qυყ đầυ của máʏ яυиɠ đẩy miệng thịt ra, từ từ chìm sâu vào trong miệng thịt.
“A... A...”
Chiếc máʏ яυиɠ chấn động ở sâu trong thân thể một cách dâʍ đãиɠ, cơ thể của Giang Mỹ Tử cong về phía sau, vô thức phát ra tiếng rêи ɾỉ mà chỉ khi phụ nữ động tình mới có.
“Chồng ơi… a… a… ưm… ưm ưm…”
“He he, phía dưới hình như đói khát lâu lắm rồi, phu nhân, ăn ngon như vậy sao!”
Minh Khiêm vừa cười vừa điều khiển máʏ яυиɠ. Trong khi đó, Mộc Quý dùng ngón tay lại tiếp tục thọc sâu vào cúc hoa.
“Phu nhân, chọc c̠úc̠ Ꮒσα như này có thoải mái không?”
“A... đáng ghét... ưʍ... thoải mái.”
Giang Mỹ Tử kêu rên thoải thích.
Sự quyến rũ không bị đè nén và tiếng rêи ɾỉ đầy cảm xúc của phụ nữ đã kí©ɧ ŧɧí©ɧ Mai Nguyên vô cùng mạnh mẽ, phía dưới cũng nhô lên như sắp phun trào.
Ánh mắt hắn dán chặt vào chiếc máʏ яυиɠ đang kêu vo ve một cách tục tĩu ở sâu trong hạ thể của Giang Mỹ Tử và ngón tay của Mộc Quý đang khuấy đảo trong c̠úc̠ Ꮒσα.
Lợi hại quá... bọn Mộc Quý... thật sự chơi cho... phu nhân... biến thành cái bộ dạng này... không thể tin được...
Trước đó, Mai Nguyên không bao giờ có thể tưởng tượng được rằng Giang Mỹ Tử có vẻ ngoài cao quý lại có thể uốn éo cơ thể một cách dâʍ đãиɠ và phát ra những âm thanh dễ chịu như vậy khi cô bị xâm phạm bởi một công cụ dâʍ đãиɠ kỳ lạ.
Minh Khiêm tràn đầy kinh nghiệm cố tình rút máʏ яυиɠ từ bên trong ra, sau đó chỉ nhẹ nhàng di chuyển kɧıêυ ҡɧí©ɧ ở vùng nông xung quanh âʍ ѵậŧ, đợi đến khi Giang Mỹ Tử lộ ra biểu tình nôn nóng bồn chồn thì mới nhét máʏ яυиɠ vào đến tận cùng.
“A, a, là như vậy... ưʍ... được...”
Với mỗi một lần cắm sâu, Giang Mỹ Tử đều vừa hét chói tai vừa co giật, đồng thời cơ thể cô ưỡn cao về phía sau.
Chín nông một sâu được lặp đi lặp lại, mỗi một lần cắm sâu vào, Giang Mỹ Tử sẽ vặn vẹo thân thể một cách thích thú, mặc cho vòng xoáy của các giác quan dẫn cô từng bước một đến đỉnh điểm của kɧoáı ©ảʍ
“Ha ha ha, bây giờ chơi trò gì thú vị hơn đi, đến lúc cho cô thử cảm giác súc ruột rồi.”
Mộc Quý lấy dụng cụ súc ruột ra, chính là thiết bị thụt rửa thủy tinh 500cc mà Mai Nguyên đã lấy trộm!
Mai Nguyên giật mình khi thấy thứ to lớn đáng sợ này đang hút chất lỏng glycerin vào. Bọn họ định dùng máʏ яυиɠ và súc ruột cô ta cùng một lúc?
“Ồ ồ, bắt đầu thôi!”
Cầm máy súc ruột nặng nề trên tay, Mộc Quý phấn khích đến mức tay run rẩy.
“Ha ha ha...”
Minh Khiêm và Mã Đại cũng phát ra những tiếng cười kỳ lạ đáng sợ.
Mã Đại dùng hai tay tách mông Giang Mỹ Tử ra, đúng lúc Minh Khiêm cũng rút máʏ яυиɠ ra, chỉ dừng ở chỗ thịt non nớt bên ngoài, kí©ɧ ŧɧí©ɧ kɧoáı ©ảʍ đột nhiên yếu đi. Nhân lúc cơ thể Giang Mỹ Tử thả lỏng trong giây lát, Mộc Quý cắm miệng ống vào.
“A! … đây là… các cậu muốn làm gì!?”
Đây là một cảm giác kỳ lạ khác với ngón tay của Mộc Quý! Còn chưa kịp định hình đó là thứ gì, cô đã cảm thấy một dòng chất lỏng lạnh lẽo chảy vào trong mông.
“A a, a a… mấy người muốn làm gì… a, a!”
“Ha ha ha, phu nhân, là rửa ruột. Ban nãy không phải muốn kí©ɧ ŧɧí©ɧ nhiều hơn sao? Cái mông dâʍ đãиɠ như vậy của phu nhân đương nhiên phải để cô được hưởng thụ rửa ruột chứ.”