Ngày Mai Nguyên đến thăm nhà Giang Mỹ Tử với tư cách là gia sư cho Chính Sử đã tới, nghĩ đến Giang Mỹ Tử xinh đẹp sắp bị đám Mộc Quý đùa bỡn, Mai Nguyên trở nên vô cùng căng thẳng và hưng phấn. Dụng cụ súc ruột, máy giãn âʍ đa͙σ, những thứ này đã được đánh cắp từ phòng thí nghiệm.
Giang Mỹ Tử nghênh đón Mai Nguyên với vẻ mặt tuy còn chút u ám, nhưng nói tóm lại cũng đã khôi phục lại sự trong sáng ngày xưa.
Giang Mỹ Tử chưa bao giờ báo cảnh sát chuyện bị Mộc Quý tấn công tìиɧ ɖu͙© một cách thô bạo, bởi vì không muốn để người chồng yêu dấu của mình biết và làm tổn thương gia đình hạnh phúc, chỉ có thể một mình chịu đựng sự nhục nhã dưới đáy lòng. Hôm nay áo sơ mi màu xanh nhạt kết hợp váy ngắn rất ăn ý, khôi phục lại khí chất trí thức thanh lịch ngày xưa của cô.
Thưa phu nhân xinh đẹp, hôm nay xin hãy phô bày cơ thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của mình…
Mai Nguyên nắm chặt bức ảnh Giang Mỹ Tử bị cưỡиɠ ɧϊếp trong túi áo. Trái tim đập dữ dội, giống như muốn nổ tung l*иg ngực.
“Ban nãy Chính Sử đã sốt ruột chờ đợi thầy Mai Nguyên, thật sự cảm ơn sự quan tâm của cậu, thầy Mai Nguyên vất vả rồi.”
Lời nói của Giang Mỹ Tử hoàn toàn không lọt vào lỗ tai Mai Nguyên, đôi mắt của hắn hoàn toàn bị cái mông lắc lư trái phải của Giang Mỹ Tử hấp dẫn. Cho dù đang dạy Chính Sử, Mai Nguyên cũng không thể dành hết tâm trí vào việc dạy, không ngừng nhìn đồng hồ, chờ mong không biết đám Mộc Quý khi nào sẽ xông vào. Cuối cùng Mai Nguyên cũng nghe được thứ gì đó trong phòng khách bị đập xuống đất.
Mai Nguyên vội vàng ho khù khụ, khiến Chính Sử đang chuyên tâm học tập không chú ý tới.
“Chính Sử, thầy định cho em một bài kiểm tra thử, em nhất định phải tự mình hoàn thành, thầy sẽ rời đi một lúc, vào nhà vệ sinh.”
Mai Nguyên đưa cho Chính Sử một tờ giấy, ra khỏi phòng sách và đóng cửa lại, rón rén đi xuống cầu thang, lặng lẽ đến gần phòng khách, Mai Nguyên vụиɠ ŧяộʍ ló đầu vào bên trong, lập tức nhìn thấy bóng dáng lưu manh của Mộc Quý, còn có khuôn mặt sợ hãi co rúm lại của Giang Mỹ Tử.
Trái tim Mai Nguyên đập thình thịch, bàn tay bắt đầu hơi đổ mồ hôi.
“Xin, xin hãy quay về, tôi… tôi… Trong nhà còn có người.”
Giang Mỹ Tử ở trong vòng vây của đám ba người Mộc Quý vô lực phản kháng, hai chân của cô đã đã run rẩy.
“Ha ha ha, vừa chào hỏi đã muốn lừa bọn tôi đi à? Không dễ dàng như vậy đâu?”
Mộc Quý cười nhạo, đồng thời lấy ra một xấp ảnh. Nhìn thấy hình ảnh mình mở bắp đùi một cách lố bịch, Giang Mỹ Tử phát ra tiếng thút thít.
“Cái này… làm sao có thể…”
“Ha ha ha, bây giờ đã hiểu được vị trí của mình chưa? Phu nhân.”
Mộc Quý hoàn toàn hiểu được điểm yếu của phụ nữ.
“Chúng tôi không thể quên hương vị tuyệt vời của thân thể phu nhân, hôm nay lại đến thăm cái l*и ngọt nước của phu nhân một chút.”
“Lần trước tới vội vàng, hôm nay vì chuyện tốt của chúng ta, bọn tôi đã chuẩn bị cho phu nhân một món quà.”
Minh Khiêm và Mã Đại mở chiếc túi da màu đen khổng lồ ra, cười dâʍ đãиɠ. Máy súc ruột và máy giãn âʍ đa͙σ nằm ở bên trong.
“A… Đừng… Không thể, làm ơn… làm ơn hãy rời đi.”
Ký ức bị đám Mộc Quý cưỡиɠ ɧϊếp tập thể đã hiện về rõ ràng. Khuôn mặt Giang Mỹ Tử mất hết huyết sắc vì sợ hãi.
“Đừng lắm mồm, bây giờ hãy qua đây cởϊ qυầи áo đi.”
“A… cái gì cơ … không được!”
“Đừng làm nũng nữa, cũng đâu phải phu nhân chưa từng bị bọn này chơi, hôm nay cứ thoải mái cởi sạch quần áo rồi bọn tôi sẽ khiến phu nhân sung sướиɠ.”
Minh Khiêm và Mã Đại từ hai bên đi tới, ôm lấy Giang Mỹ Tử, bắt đầu kéo dây khóa váy và cởi nút áo.
“Đừng mà, làm ơn dừng lại, gia sư của con trai tôi tới rồi, cậu ấy sẽ ra ngoài đây mất.”
“Suỵt... Vậy thì ngậm mồm lại... Cô lớn tiếng như vậy là muốn để hắn phát hiện sao?”
Mã Đại giả vờ không biết, nhưng thật ra bọn Mộc Quý đều biết Mai Nguyên đang nhìn lén.
Áo sơ mi và váy đã được cởi ra. Tuy rằng Giang Mỹ Tử chưa bị xâm phạm, nhưng cô lại sắp khóc rồi, đồng thời cảm thấy áy náy vì cơ thể bắt đầu có cảm giác khác thường.
Sau khi nhìn thấy những bức ảnh kia, tâm tư báo cảnh sát của cô cũng đã chết, Giang Mỹ Tử chống cự cực kỳ yếu ớt, cảm giác tuyệt vọng bao phủ lấy cô, áo ngực cùng qυầи ɭóŧ cũng đều bị xé toạc.
“A... Ưʍ... Đừng mà... Đừng mà...”
“Đừng cái gì? Phu nhân, ngoan ngoãn chắp tay sau lưng bắt chéo đi.”
“Đừng mà, đừng trói tôi.”
“Bị trói và để chúng tôi dốc sức chơi vui vẻ không phải rất hợp với cô sao? Phu nhân.”
“Chẳng lẽ hôm nay tâm trạng của cô rất vui, nên không muốn bị trói, mà muốn chủ động dâng l*и lên để tôi ȶᏂασ? Ha ha ha.”
Minh Khiêm thành thạo lấy ra dây thừng, không chút thương tiếc trói cổ tay Giang Mỹ Tử ra sau lưng, phần trên và dưới ngực cũng bị dây thừng siết chặt càng thêm nhô lên.”
“Không… chuyện như vậy…”
Giang Mỹ Tử cố gắng chịu đựng một cách tuyệt vọng, không dám khóc vì sợ bị Mai Nguyên và Chính Sử phát hiện, nhưng dù thế nào đi nữa cô cũng không thể ngờ rằng Mai Nguyên đã thông đồng với Mộc Quý.