⬅ Trước Tiếp ➡
Toàn thân tiểu cô nương nóng bỏng, trong đường hành lang bên dưới giống như có ngàn vạn cái miệng đang đè ép du͙© vọиɠ của hắn, Phương Thiết vừa đi vào, suýt chút nữa đã tước vũ khí đầu hàng! Chung quy Nhan Kiều Kiều vẫn là thiếu nữ chưa biết sự đời, thứ kia của Phương Thiết lại thô to như vậy, không giống ngón tay trước đó, Nhan Kiều Kiều có chút sợ hãi, thân thể lui về phía sau!
Nhưng đến lúc mấu chốt này, sao Phương Thiết có thể cho phép nàng lùi bước, hắn vốn cố định hai chân của Nhan Kiều Kiều ở hai bên sườn mình, lúc này đã trực tiếp quấn hai cái chân trơn mềm của nàng ngang hông mình, chờ đến khi vật cứng rắn của hắn gặp một tầng cản trở mỏng, hắn dùng sức đẩy vào, đâm thủng tầng biểu tượng thuần khiết của tiểu cô nương!
"A! Đau quá! Ngươi ra ngoài! Ra ngoài!"
Thân thể đau đớn khiến Nhan Kiều Kiều thanh tỉnh không ít, cũng chính vì thanh tỉnh, nàng hiểu rõ tình cảnh của mình, từ nay về sau, nàng không còn là cô nương băng thanh ngọc khiết, cũng không xứng với biểu ca nữa!
Phương Thiết thời khắc chú ý đến ánh mắt của nàng, chưa từng nghĩ lúc này nàng sẽ phân thần, không chút khách khí dùng vật ghê gớm dưới hạ thân mình, đâm một cái về phía trước, Nhan Kiều Kiều lập tức đau đớn rêи ɾỉ lên tiếng! Nhưng trong cảm giác đau đớn này, lại có chút sung sướиɠ và thỏa mãn! Đau đớn khi bị phá thân và tê dại dưới đáy lòng đồng thời xông tới, Nhan Kiều Kiều mất lý trí, không ngừng vặn vẹo dưới thân Phương Thiết!
"Cầu ngươi, ta khó chịu, cầu ngươi động một chút!" Nàng mở hai chân của mình đến lớn nhất, vuốt ve tấm lưng của Phương Thiết, thậm chí không tự chủ quấn chặt lấy mông thịt căng đầy của Phương Thiết, đung đưa cái mông để cự vật trong cơ thể mình vào sâu hơn, phát ra tiếng ưm ưm a a!
Côn ŧᏂịŧ cứng rắn của nam nhân bị thịt mềm trong hoa huyệt của thiếu nữ quấn chặt, ngay cả di chuyển cũng khó khăn, nhưng nàng còn nũng nịu mở cái đùi trắng nõn ra, cầu hắn làm, thời điểm này, Phương Thiết vẫn có thể thận trọng tiến lên, vậy không phải là nam nhân rồi!
"Tiểu yêu tinh! Đây chính là ngươi nói, lát nữa không chịu nổi cũng phải nhận lấy!"
Nói xong, hắn giống như ngựa hoang mất cương, hung hăng đâm vào trong cơ thể của thiếu nữ!
"A... Ưʍ... Cầu ngươi nhẹ một chút, nhẹ một chút có được không... Kiều Kiều sắp bị đυ.ng hỏng rồi..."
Cảm giác đau đớn và tê dại dâng lên, theo bản năng, Nhan Kiều Kiều kẹp chặt hoa huyệt, tìиɧ ɖu͙© xa lạ khiến nàng căn bản không biết phải làm thế nào, theo bản năng, chỉ muốn hút chặt dị vật khiến nàng vừa sung sướиɠ vừa đau khổ trong thân thể!
⬅ Trước Tiếp ➡