Ánh sáng trong sơn động đã tối xuống, nữ tử toàn thân trần trụi non nớt nằm trên thảm, nàng trầm thấp khóc, nhưng lại không nhịn được vặn vẹo dưới thân nam nhân, hận không thể tránh thoát khỏi l*иg ngực của nam nhân, nhưng vừa vươn hai tay ra, đã bị nam nhân đè chặt trước ngực.
"A!"
Nhan Kiều Kiều đột nhiên kêu lên một tiếng sợ hãi, bởi vì nam nhân dùng sức cắn một viên anh đào nhỏ trên bầu vυ" của nàng, trong nháy mắt, cảm giác tê dại từ đầṳ ѵú truyền tới khe hẹp giữa hai chân nàng, trong đóa hoa nhỏ thẹn thùng dính chặt lập tức chảy ra chất lỏng.
Nhan Kiều Kiều biết rõ mình nên đẩy hắn ra, nhưng lại muốn nhiều hơn, nàng không tự chủ được ưỡn ngực lên, hận không thể đưa cả hai vυ" của mình vào trong miệng nam nhân.
Trên bộ ngực tuyết trắng của nành là một cái đầu đen nhánh, nam nhân vừa bú vừa liếʍ cắn một bên, một bên khác bị nam nhân nhào nặn thành các hình dạng khác nhau, da thịt tuyết trắng tràn ra khe hở ngón tay màu đồng của nam nhân, trong sơn đồng mờ tối này, tạo thành bức tranh diễm lệ mà da^ʍ mị.
Nhan Kiều Kiều không ngừng rêи ɾỉ: "Phương Thiết ca ca..." Nàng chưa trải qua chuyện đời, cho nên không biết mình muốn cái gì, chỉ cảm thấy thân thể vô cùng trống rỗng và khổ sở, chỉ nam nhân tên Phương Thiết trên người nàng mới có thể lấp đầy.
"Ngoan! Nhịn một chút, nếu không sẽ bị thương."
Hắn từ trước ngực Nhan Kiều Kiều ngẩng đầu lên, nhìn dáng vẻ khó nhịn của nàng, liền hôn lên đôi môi giống như cánh hoa kia.
"Ừm... A..."
Phương Thiết hôn nàng, tay cũng không nhàn rỗi, Nhan Kiều Kiều bị nhào nặn giống như một con cá thiếu nước, cảm giác này khiến nàng vô cùng sảng khoái, trong môi đỏ tràn ra tiếng rêи ɾỉ, khiến động tác dưới tay của Phương Thiết càng thêm thô lỗ.
Thời gian dần trôi qua, hắn không còn thỏa mãn với chuyện chỉ đặt tay tại nửa thân trên của Nhan Kiều Kiều nữa, giờ khắc này, hắn hận mình không mọc ra vài cái tay, như vậy vừa có thể vuốt ve hai vυ" của tiểu cô nương, vừa có thể sờ cái mông mềm mại trắng nõn của nàng.
Hô hấp của hắn dần thô nặng, hắn buông môi Nhan Kiều Kiều ra, lúc đưa tay sờ đến giữa hai chân nàng, bỗng nhiên bật cười, mặc dù bị hạ dược, nhưng phải nói nha đầu này cũng thật nhiều nước.
Nhan Kiều Kiều đột nhiên bị hắn sờ soạng, không kìm lòng được kẹp chặt hai chân, lại bị Phương Thiết mạnh mẽ và kiên nhẫn tách ra.
"Đừng thẹn thùng, nơi này của ngươi rất xinh đẹp, ta rất thích nhìn."
Nhan Kiều Kiều trơ mắt nhìn hắn hôn lên nơi bình thường nàng vẫn dùng để tiểu tiện, mỗi khi tắm rửa luôn không cẩn thận thăm dò đến, lúc này lại bị một nam nhân dùng miệng hôn rất nhiều lần, đầu lưỡi của nam nhân thô to, há miệng ngậm toàn bộ hoa huyệt của nàng trong miệng, kí©ɧ ŧɧí©ɧ cực lớn khiến cơ thể Nhan Kiều Kiều uốn éo, đè ép hạ thân, đưa đến miệng Phương Thiết.