Nhĩ Tư luôn luôn phân biệt trên giường dưới giường một cách rõ ràng, trên giường có nghe lời dính người bao nhiêu dưới giường sẽ xa cách lãnh đạm bấy nhiêu. Có đôi khi Trình Ngộ cảm thấy bản thân chỉ là sextoy phiên bản người thật của cô mà thôi, hơn nữa bản thân còn là cái loại đồ chơi chủ động đi tới cửa!
"Nhà em ở đâu?"
Trình Ngộ hạ quyết tâm, mặc kệ nhà cô ở đâu, cái chuyện 'chịch' tạm biệt này anh nhất định phải làm cho vang dội!!
"Thành phố M."
??
"Chầu 'làm' em này đã được định sẵn cho ông đây rồi."
Có chuyện gì vui hơn so với việc nhà Nhĩ Tư ở cùng một chỗ với anh??
Không có!
Trình Ngộ lập tức lui vé sửa thành buổi chiều.
Mà dường như Trình Ngộ cũng chưa từng nghĩ tới, bản thân tự nhiên lại vui mừng đến mức như thế, rốt cuộc là vì sao.
Lời tác giả: Ngày hôm qua uống nhiều quá, ngả đầu đã ngủ ngay lập tức, hiện tại đầu vẫn mê man.
Lần này không hố mọi người yên tâm xem.
Nhìn xem đến lúc đó tôi có tìm cách bổ sung cho quyển trước kia hay không.
Edit: Chianti
Đêm đó Trình Ngộ về tới thành phố M, ra khỏi trạm lại không về nhà, trực tiếp hỏi địa chỉ nhà Nhĩ Tư rồi đi xe qua đó.
Lúc nhìn thấy Nhĩ Tư, cuối cùng lòng Trình Ngộ mới rơi xuống đất.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
"Không lạnh sao?"
Mùa đông ở thành phố M gió lạnh thấu xương, Nhĩ Tư mới đứng một lát đã bị đông lạnh đến run run. Trình Ngộ duỗi tay túm Nhĩ Tư vào trong lồng ngực, vùi đầu ở cần cổ Nhĩ Tư hít sâu một hơi.
"Lạnh."
Nhĩ Tư nói.
"Tôi không thể trở về muộn quá, ba mẹ tôi đang ở nhà."
Cho nên Trình Ngộ đến gần đây thuê phòng.
Vừa đến mùa đông, cả người Nhĩ Tư đã được che chắn đến mức càng thêm trắng, trắng sáng trong suốt, thuần khiết tựa như một bức họa, khiến cho Trình Ngộ muốn xé rách nó, nhào nặn nó rồi khảm vào trong thân thể của mình.
Cơ thể của Nhĩ Tư bị Trình Ngộ ảnh hưởng, càng ngày càng mẫn cảm, trêu chọc một chút ái dịch đã tràn lan.
Trình Ngộ lau dâm dịch dưới thân Nhĩ Tư xoa lên bầu ngực trắng nõn rồi vuốt ve, miệng du ngoạn trên cổ và xương quai xanh, hôn từng cái từng cái.
Trình Ngộ thích lưu lại ấn ký của anh trên người Nhĩ Tư, hoặc liếm mút thành dấu hôn trên cổ, hoặc là bàn tay dùng lực không nặng không nhẹ bóp thành vết bầm xanh tím.
Nhũ hoa nằm trong tay Trì Ngộ bị vuốt ve đến mức thay đổi hình dạng, hàm răng tinh tế cũng gặm cắn trên xương quai xanh.
"Á.. Cắn xuống dưới một chút, đừng để bị mẹ tôi thấy được."
Trình Ngộ hung hăng liếm mút một chút chỗ xương quai xanh, nghe lời, môi trượt xuống dưới gặm cắn ở bộ ngực bên kia, hút ra một đám dâu tây màu đỏ.
"Về nhà thật sự rất phiền."