⬅ Trước Tiếp ➡
Cách Trình Ngộ đâm vào rút ra vẫn trước sau như một không hề có kỹ thuật gì, nhưng lúc này đây Nhĩ Tư lại nhờ nó mà đạt được khoái cảm thật lớn.
Trình Ngộ cắm thật sự rất hung hăng, từng cái từng cái giống như là muốn thọc thẳng vào tử cung của Nhĩ Tư. Chung quy Nhĩ Tư khiến Trình Ngộ không thể khống chế chính mình, mỗi lần đụng tới thân thể của cô, Trình Ngộ chỉ nghĩ đến chuyện hung hăng ấn cô ở trên giường, mạnh mẽ thọc vào rút ra đến khi Nhĩ Tư khóc thành tiếng, cầu xin anh dừng lại, Trình Ngộ cảm thấy Nhĩ Tư có thể khơi mào dục vọng táo bạo của anh dễ như trở bàn tay.
"A.. A.. Cậu chậm một chút.."
Nhĩ Tư cảm thấy mình đã bị Trình Ngộ đâm đến mức tan ra.
Từng cái chọc vào rút ra cái sau dùng sức hơn cái trước, tốc độ còn nhanh hơn, từng đợt từng đợt khoái cảm lớn dần, Nhĩ Tư vẫn khóc lên, lần này là vì sướng đến mức không chịu nổi.
"Tôi tốt hay là tiểu quái thú tốt?"
Trình Ngộ dần dần thả chậm tốc độ, chín nông một sâu cứ thế đút vào, hung hăng vuốt ve đôi nhũ trắng nõn trên tay,
"Cậu tốt.."
"Lần này là đau đến khóc hay là sướng muốn khóc?"
"A a.. Sướng muốn khóc.."
Cuối cùng Trình Ngộ cũng vừa lòng, dùng tốc độ nhanh hơn đưa Nhĩ Tư lên cao trào thêm một lần nữa.
"A a.. A.. Tôi thật sự.. Không chịu nổi đâu Trình Ngộ.."
Thời điểm Nhĩ Tư kêu tên Trình Ngộ thật sự quá dễ nghe, Trình Ngộ đâm lên đỉnh vài cái thật mạnh sau đó cũng bắn ra..
Nhĩ Tư đã mệt đến mức không cử động nổi, Trình Ngộ bế Nhĩ Tư lên đi tắm rửa, trong phòng tắm lại không khỏi động tay động chân lau súng cướp cò, cuối cùng nắm tay Nhĩ Tư bắn thêm một lần, lúc này mới cảm thấy mỹ mãn, ôm Nhĩ Tư ngủ.
Trước khi ngủ Nhĩ Tư mơ màng nghĩ, lòng tự trọng của đàn ông thật sự không chịu được người ta châm ngòi đâu.
Lời tác giả: Tôi không có kinh nghiệm viết lách, trước kia còn quăng mất một quyển tiểu thuyết.
Ngẫm lại chính mình quả thật là người không biết chịu trách nhiệm gì cả.
Mỗi đêm trước khi đi ngủ não tôi đều sẽ tưởng tượng ra đủ loại việc thiên mã hành không[1] Bộ tiểu thuyết này ra đời chính là vì trước khi đi ngủ não nghĩ ra một chút. Viết một chút, không nghĩ rằng sẽ có người xem cho nên một bên viết, một bên lại cảm thấy rất xin lỗi xem người bởi vì hành văn thật sự không tốt, việc tôi có thể làm cũng cũng chỉ có chậm rãi sờ soạng với miễn phí ( khóc)
[1] Thiên mã hành không: tượng tượng phong phú, không bị hạn chế bó buộc
Thật sự cảm ơn có người xem.
Cũng hy vọng mọi người có thể bao dung.
Edit: Chianti
Ngày hôm sau Nhĩ Tư tỉnh lại trong lòng Trình Ngộ.
Trình Ngộ còn đang ngủ, phát ra tiếng hít thở đều đều.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Vậy mà anh không ngáy khi ngủ. Mặc dù ở trong căn phòng tối, Nhĩ Tư vẫn phát hiện mình còn có thể thấy rõ hàng lông mi đen dày của Trình Ngộ, còn dài hơn cả của cô.

⬅ Trước Tiếp ➡