Thân thể không chịu không chế tái diễn động tác trong trí nhớ, cô như là người đứng xem nhìn Cố Tranh dùng giọng nói ấm ấp dỗ dành mình, thổi thổi cho đứa bé ngây thơ như cô, hôn đầu ti của cô, nhưng mà lần này cô không cảm thấy đau mà hơi tê tê ngứa, môi cậu lướt qua đầu ti, đầu ti bị cắn một cái, Trường Ngọc nhỏ giọng hét lên một cái.
Luồng nhiệt vọt xuống bụng dưới, hạ thân dường như ướt rồi.
Trong một khắc Cố Tranh khiến cô bật thốt lên này thân thể bỗng nhiên khôi phục năng lực khống chế, bên tai là hơi thở thô ráp khó kiềm chế của thiếu niên, cô nhếch môi, khóe mắt ướt át, kéo đầu Cố Tranh lại gần, gọi tên cậu giống như chưa từng gọi.
"Cố Tranh"
Thân thể Cố Tranh cứng đờ, nghi ngờ nhìn cô, "Ngọc nhi cậu.."
Hai mắt Trường Ngọc đẫm lệ, "Cố Tranh, xin lỗi."
Cố Tranh hoảng hốt ra khỏi người cô, chân tay luống cuống. "Xin lỗi, Ngọc nhi, tớ không cố ý."
Trường Ngọc chống nửa người trên lên, lúc này cuối cùng cô cũng nhìn thấy mặt Cố Tranh, ánh mắt thiếu niên phập phù, đáy mắt còn có dục vọng chưa biến mất, khóe môi mím thành một đường, quần mở một cái lỗ, cậu còn chưa đánh tan dục vọng đứng thẳng thẳng đờ.
Bên trong rất sạch sẽ, là màu hồng, đứng trong một bụi cỏ màu đen, không hiểu sau Trường Ngọc cảm thấy đáng yêu.
Thấy Trường Ngọc nhìn hạ thân của mình, tai Cố Tranh ửng đỏ, tay chân luống cuống muốn kéo khóa lên, Trường Ngọc chợt động đậy.
Cô trượt xuống từ trên bàn, đi đến trước mặt Cố Tranh, nhẹ nhàng kêu một tiếng.
Cố Tranh quẫn bách đáp một tiếng, dư quang nhìn thấy thiếu nữ trước mặt chậm rãi ngồi xổm xuống, nửa ngồi nửa quỳ trước người cậu.
Tại thời điểm cậu không kịp phản ứng, há miệng ngậm vào.
Bắn lên mặt
Trường Ngọc cũng là lần đầu tiên làm bằng miệng cho người ta, hoàn toàn không biết gì, rõ ràng thời điểm đi tới trong lòng ước chừng không chắc, xen lẫn thiếu sót bất đắc dĩ lại muốn buông thả tâm tình của mình trong mộng, nhưng mà lúc thứ trong quần gần ngay trước mắt, cô bỗng nhiên lại không sợ.
Không có bất cứ tình cảm gì, chỉ là ngậm lấy cẩn thận từng li từng tí.
Quy đầu rất lớn, môi đỏ hé mở ngậm lấy, phần còn lại không thể nuốt hết, Trường Ngọc hơi nghi ngờ một chút, thời điểm Cố Tranh nhỏ như vậy mà vật trong quần đã lớn như thế sao? Nhưng cô chưa kịp nghĩ lại, Cố Tranh đã lên tiếng ngắt lời cô.
"Dùng tay nắm chặt phần còn lại."
Giọng nói người đàn ông khàn khàn trầm thấp, hoàn toàn không giống giọng nói thiếu niên, Trương Ngọc lại không để ý, tay cậu đặt trên đỉnh đầu cô, vuốt ve cổ vũ.
Trường Ngọc rũ mi dày xuống, một tay nắm chặt vật lớn, phát hiện còn chưa nhốt chặt hoàn toàn, một cái tay khác cũng không thể không để lên, hay tay nắm chặt, không thầy cũng tự hiểu vuốt ve nhẹ nhàng.
Đầu lưỡi liếm như liếm đường, dùng đầu lưỡi liếm quy đầu, cái lỗ nhỏ nhỏ dường như tiết ra cái gì đó, nhưng cô không để ý tới phân biệt, bởi vì mỗi khi cô liếm qua cái khe rãnh tinh tế ở giữa kia, bàn tay của người đàn ông đặt trên tóc cô sẽ không chế nổi mà run rẩy.