Tên này còn rất tiến bộ, cũng biết tiến hành theo trình tự đấy.
Ngôn Vu không tài nào nhịn nổi nữa, kéo một bộ y phục qua bọc quanh người nhanh chân tiến về phía cửa.
Lúc vén rèm lên quay đầu lại nhìn thì tên Giang Hành Chi đang nằm kia đã ‘héo’ cmnr.
Kỹ nghệ phòng the kém cỏi cũng thôi đi, lại còn không cương nổi, thảo nào tên này trong hiện thực lại mắc chứng sợ phụ nữ.
Anh không chán ghét phụ nữ, mà phụ nữ phải chán ghét anh đó có được không.
Ngôn Vu đối diện với ánh mắt của anh, hất hất cằm với anh: “Đắp chăn lên.”
Cũng đừng lộ hàng chứ!
Giang Hành Chi: …
Ngôn Vu kéo cửa ra, lạnh mặt nhìn chằm chằm Hỉ công công.
Hỉ công công ‘bịch’ một tiếng quỳ trên mặt đất.
“Bệ hạ, nô tài biết sai, xin bệ hạ tha mạng.”
Ngôn Vu: …Tên này tự mình biết mình như vậy, sao lại không biết câm miệng vào thời khắc mấu chốt nhỉ.
“Đừng đánh tiếng nữa.” Ngôn Vu: “Trừ phi ngươi không cần lưỡi của mình nữa.”
“Bệ hạ.” Hỉ công công đau thương khóc chít chít: “Các lão tổ tông đã định ra quy củ, nô tài không dám không nhắc nhở bệ hạ người ạ.”
Ngôn Vu: “Nếu không trẫm gửi ngươi sang chỗ mấy lão tổ tông kia, ngươi thay trẫm kháng nghị với bọn họ nhé?”
Hỉ công công kinh sợ tột độ, không ngừng dập đầu, “Bệ hạ, nô tài sai rồi, dù có gan to bằng trời nô tài cũng không làm được chuyện như vậy, bệ hạ, người tha cho nô tài lần này đi ạ.”
Ngôn Vu: “Câm miệng.”
Cô xoay người vào phòng.
Khí thế hung hăng bước vào phòng ngủ, hết rèm lên, liền nhìn thấy Giang Hành Chi một mặt bất đắc dĩ bọc chăn ngồi trên giường.
Ngôn Vu: …Sao bỗng nhiên cảm thấy mình như ác bá cưỡng ép thiếu phụ nhà lành thế nhỉ?
Vì thế cô hòa hoãn vẻ mặt, thả lỏng thanh âm: “Nào, tiếp tục.”
Vừa nói vừa xốc chăn đang quấn trên người Giang Hành Chi ra.
Ngôn Vu: …
Mặt không đổi sắc nói: “Trẫm bảo mấy tên nô tài mới vào kia giúp ngươi.”
Dứt lời liền quay đầu, muốn gọi người vào.
Kết quả Ngôn Vu vừa nói xong, Giang Hành Chi liền vội vã nói: “Không cần, bệ hạ, thần có thể.”
Giọng điệu anh kiên định, nét mặt kiên quyết, thậm chí còn mang theo vài phần cấp bách.
Ngôn Vu: “Cũng được.”
Cô không có ý tứ muốn giúp anh.
Hừ, hiện tại cô chính là đế vương, anh chỉ là một trong số hậu cung 3000 giai lệ của cô thôi, cô chịu tới lâm hạnh anh, đã là ân đức trời ban cho anh rồi.
Có lẽ sợ Ngôn Vu thật sự gọi thái giám vào giúp mình, Giang Hành Chi hiếm khi chủ động, anh kéo cánh tay của Ngôn Vu, ôm cô vào lòng, cúi đầu hôn xuống.
Anh không hôn mặt cô, đương nhiên, Ngôn Vu cũng chưa từng hôn mặt anh.
Thật xấu hổ khi không bằng một tên nhà quê
Sau khi sự việc kết thúc, Ngôn Vu hỏi anh: "Sách mà trẫm đưa tới ngươi chưa đọc kỹ sao?"
Giang Hành Chi: "Có, có xem qua, nhưng còn chưa kịp đọc hết."
Ngôn Vu: " Ban ngày Ngọc Mỹ Nhân có tới không, trẫm bảo hắn dạy ngươi kỹ xảo phòng the, ngươi học cho tốt, chỗ nào không hiểu thì có thể hỏi, động tác của ngươi bây giờ quá cứng ngắc."
Giang Hành Chi: " Bệ hạ thứ lỗi."
Anh cúi đầu, chậm rãi nói, giọng nói không lưu loát: "Ở phương diện này ta không có thiên phú, bệ hạ, nếu bệ hạ thấy không hài lòng, chi bằng tìm bọn họ thử một chút?”
Nói trắng ra là: Ngươi thích tới thì tới, không thích thì cút, đừng bạch nữ vé xong còn ngại đông ngại tây!
Ngôn Vu giơ tay véo một cái trên mặt anh.
Người này mặc dù thoạt nhìn gầy yếu, thế nhưng phần bụng còn mơ hồ thấy có cơ bắp, bụng cũng không lớn, trên mặt da thịt tràn đầy gợi cảm.
Chậc chậc, cảm giác làm lưu manh đùa nghịch thật không tệ!
Sau khi véo xong, lại véo một cái vào ngực anh, cười như không cười liếc xéo anh: “Trẫm lại thích ngươi.”