⬅ Trước Tiếp ➡

của hình ảnh đó, cũng không ý thức được lúc này nên che giấu phụ huynh Mà thần kinh nhạy cảm của phụ huynh đã bị tác động, hận không thể gào thét, hận không thể phun ra một ngọn lửa giận dữ tiêu diệt đi thế giới dơ bẩn này, thế mà cô lại còn ngây ngốc muốn giành laptop lại.
"A " Cô gái kêu một tiếng, há miệng ra, dáng vẻ không vui, như con thỏ mà nhảy lên sofa, mượn độ cao vừa được tăng thêm đi giành lấy laptop.
Phương Chu đánh vào đôi tay đang giơ cao của cô, đen mặt bảo cô về phòng ngủ.
Lam Duyệt Chân vẫn chưa hiểu tại sao anh trai không cho mình chơi laptop, cô không được vui lắm, có chút khó hiểu nhưng thấy dáng vẻ nghiêm túc không thể thương lượng được của anh trai, cô chỉ đành đi xuống sofa, thuận theo hướng ngón tay anh chỉ trở về phòng mình.
Trên đường về phòng, cô còn quay đầu ba lần, mong là anh trai sẽ mềm lòng, đồng ý để cô chơi laptop thêm một lúc.
Đương nhiên là lúc này Phương Chu không có khả năng mềm lòng, anh chỉ vào cánh cửa phòng được dán hình con gấu nhỏ đó của cô, hất cằm, lạnh giọng ra lệnh "Mau đi ngủ " Đợi cô về phòng rồi, anh cũng dễ tra xem rốt cuộc tại sao trên laptop của anh lại xuất hiện thứ tục tĩu như vậy Rõ ràng là anh đã cài đặt chế độ trẻ em rồi mà Bàn tay nhỏ của Lam Duyệt Chân nắm lấy vạt váy của chiếc váy ngủ, đứng ở trước cửa phòng trông mong nhìn anh.
"..Nghe lời, hôm nào đi dạo trung tâm thương mại sẽ mua sóc nhỏ cho em." Phương Chu thở dài một hơi, thái độ cũng dịu đi.
Trên mặt Lam Duyệt Chân lộ ra nụ cười rạng rỡ, cô ra sức gật đầu, mở cửa đi vào phòng của mình.
Trong phòng khách trống rỗng, một mình Phương Chu đứng dưới ánh đèn huỳnh quang, phiền não nhìn chiếc laptop rõ ràng đã bị nhiễm virus trong tay.
Trong vòng chưa đầy bốn tiếng kể từ khi vụ tai nạn xảy ra, tiêu đề "Tai nạn giao thông ở trường cấp 3 Ánh Saó đã xông lên thẳng hotsearch, đồng thời cũng được các đài truyền hình lớn đưa tin.
Vấn đề trường học và trẻ em luôn được công chúng quan tâm hơn các vấn đề khác.
Phương Chu lướt điện thoại, trong lòng cảm thấy rất may mắn vì em gái vẫn bình an vô sự.
Anh thật sự rất mệt nhọc, vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi, hơn nữa cộng thêm cả men say của rượu, đầu óc anh như là một mớ hỗn độn, cơ hồ là vừa chạm lưng xuống giường đã ngủ luôn.
Nhưng cơn ác mộng không chịu buông tha cho anh, những cảnh tượng đầy máu me bắt đầu diễn ra trong giấc mơ của Phương Chụ Những đứa trẻ với khuôn mặt nhợt nhạt ngã xuống vũng máu, những thi thể bị phân hủy lộ ra cả xương trắng, những bộ nội tạng bị dập nát cùng với sách vở bút viết rơi ngổn ngang đầy đất.
Chiếc xe tải bị lật nằm nghiêng, những rương gỗ khổng lồ trong thùng xe văng ra ngoài, trong đó có hai, ba chiếc rương gỗ bị bung nắp, từ trong đó văng ra rơm rạ cùng một số vật thể hình tròn..
Màu trắng.
Đây là..
cái gì..?
Ý thức của Phương Chu muốn thoát khỏi trói buộc của giấc mơ, trong khi anh đang tự hỏi thì đột nhiên hình ảnh trước mắt biến thành ngôi nhà của mẹ anh sau khi tái giá mà hồi nhỏ anh từng đến thăm.
Dưới gốc cây đa lớn, cô em gái chân ngắn chạy về phía anh, trong lúc chạy, cô gấp phải một vật gì đó và ngã xuống


⬅ Trước Tiếp ➡