Chương 20
chất nghề nghiệp, Phùng Đoan vẫn đưa ra câu trả lời chính xác.
Không còn cách nào khác, từ mấy năm trước, Phương Chu đã thường xuyên nhờ Phùng Đoan học y và mẹ Phùng giúp đỡ.
Nhà họ Phùng ba đời theo nghề y, bố Phùng làm về phương diện nghiên cứu xử lý y dược, mẹ Phùng là bác sĩ khoa Nhi nổi tiếng.
Lúc trước Lam Duyệt Chân vừa mới mất bố mẹ, được Phương Chu đón về nuôi, chắc vì bị đả kích mạnh quá, cộng thêm việc không quen với sự thay đổi của môi trưởng nên hai năm đầu ốm mấy lần.
Vì thế Phương Chu đã học hỏi mẹ Phùng rất nhiều cách chăm sóc trẻ em.
Cũng nhờ lòng tốt của đối phương mà em gái mới có thể thuận lợi trưởng thành, Phương Chu cực kỳ cảm kích.
Bây giờ Phùng Đoan cũng trở thành một bác sĩ, Phương Chu càng hay hỏi xin ý kiến anh ta hơn chứ không phải chuyện nào cũng quấy rầy người lớn nữa.
Lần này em gái sốt, Phương Chu thấy cô trừ ngủ mê man ra cũng không có gì không ổn.
Thậm chí bữa trưa hôm nay, cô còn ăn nhiều hơn bình thường một chút, trừ rau và mướp đắng xào thịt cô không thích ra, cô ăn hết sạch đĩa thịt chưng hấp xôi làm món chính, khoai tây lót bên dưới không còn miếng nào.
Xem ra thế này cũng không có gì phải lo lắng, ăn được ngủ được, chắc không phải vấn đề gì lớn.
Phùng Đoan gọi điện thoại khuyên anh "Cậu không cần quan tâm đến thế đâu, cô ấy đã lớn thế rồi, bình thường nhảy nhót khắp nơi, mạnh đến nỗi có thể đánh chết một con trâu, nói không chừng ngủ đủ rồi sẽ không sao nữa." Trong hội thể thao tổ chức cách đây không lâu, Lam Duyệt Chân giành được giải nhất đánh bóng đội nữ, cô còn phá kỷ lục cao nhất trường học mà trước giờ chỉ có học sinh thể dục duy trì nhiều năm liền, làm phụ huynh, Phương Chu cực kỳ tự hào vì điều này, ngay lập tức chia sẻ tin vui này cho tất cả bạn bè.
Theo Phùng Đoan thấy, người em gái của bạn thân đúng là kỳ lạ.
Từ nhỏ Lam Duyệt Chân đã kiệm lời ít nói, lớn thế rồi mà cách suy nghĩ và cách biểu đạt của cô cũng chỉ như đứa trẻ.
Mặt khác, cô không chỉ có thành tích học tập tốt mà dựa vào cơ thể nhỏ bé dậy thì thất bại kia của cô, thế nhưng lại có sức mạnh không thua gì vận động viên chuyên nghiệp, chạy nhảy, ném bóng, chơi bóng rổ, không tốn sức chút nào đã có thể bỏ xa đối thủ, điều này khiến người ta không thể hiểu được.
Có điều từ thời học sinh, Phương Chu cũng được mọi người chú ý nhờ sự thông minh và khả năng vận động, cái này chắc là di truyền dòng họ nhỉ?
Phương Chu không thích cách nói "Em gái cậu mạnh đến nỗi có thể đánh chết một con trâú của Phùng Đoan.
Giống những phụ huynh khác, lúc nào anh nhìn con bé nhà mình cũng như đeo kính lọc dày 180m, từ đáy lòng cảm thấy em gái mình vừa thông minh vừa ngoan ngoãn, tốt hơn bạn nhỏ nhà khác không biết bao nhiêu, dù có lúc vẫn chọc cho anh tức nhưng cũng là nghịch ngợm đáng yêụ Em gái đáng yêu như thế lại còn hoạt bát khỏe mạnh, có thể chạy nhảy, đây không phải là chuyện tốt sao, thế nên Duyệt Chân không phải là cô gái lỗ mãng đánh chết một con trâu như lời người khác nói đâụ "Được rồi, không nói cái này nữa." Phùng Đoan cũng sợ mình nói nhiều thành nói sai, chọc cái tên cuồng em gái này giận cả ngày, sáng suốt