Chương 18
sinh đều mặc đồng phục thể thao tiện cho hoạt động giày đi trong nhà bằng vải có đế cao sụ Anh đột nhiên nhớ tới một chuyện "Không phải giày đi trong nhà phải tìm giáo viên đời sống mua sao?" Trên web mua sắm có kiểu dáng giống sao?
"Anh không hiểụ" Lam Duyệt Chân không thèm ngẩng đầu, đẩy mặt tới gần anh trai.
"Giáo viên kỷ luật sẽ không để em vào trường nếu không đi đúng giày.." Lam Duyệt Chân nhanh chóng chọn được giày rồi trả điện thoại cho anh, bảo anh nhập mật khẩu thanh toán.
Phương Chu nhận điện thoại, vừa nhìn thì phát hiện đó là đôi giày vải màu trắng gần giống với đôi đi trong nhà ban đầu của cô, cũng là kiểu có quai, tiện hoạt động lại dễ đi vào hay cởi ra, chỉ là đế giày của đôi này dày hơn đôi trường phát.
"Học sinh nữ của lớp bọn em đều đi kiểu này." Lam Duyệt Chân chỉ ngón tay đối nhau thể hiện sự ngại ngùng rồi nói "Đi vào sẽ khiến em trông bớt lùn hơn..
Hơn nữa đế giày dày hơn cũng đi lại dễ hơn." Vì câu sau cùng, Phương Chu đã thay đổi số lượng sản phẩm từ một đôi thành hai, sau đó vui vẻ thanh toán.
Anh thật sự không ngờ sẽ có lúc cô theo phong trào những người cùng trang lứa.
Trước đây anh chưa từng thấy cô để ý về phương diện này, cơm ăn áo mặc, dù là gì đều là cho cô cái gì cô dùng cái đó, dường như không hề quan tâm xấu đẹp, cũng không có thích hay không thích.
Hóa ra cô cũng sẽ quan tâm học sinh nữ cùng lớp đi giày thế nào.
Cuối cùng cũng trưởng thành rồi.
Phương Chu vừa muốn hỏi cô còn muốn mấy bộ đồ mới, hoặc cài tóc gì đó, ngẩng đầu thì nhìn thấy cô đang cầm từng hạt lựu vào bỏ mồm bằng ngón tay, Phương Chu giật giật khóe miệng, chỉ vào tủ bát nói "Đi lấy thìa, dùng tay bốc mất vệ sinh." "Ồ." Lam Duyệt Chân ngoan ngoãn đi tìm thìa.
Haizzz, rốt cuộc vẫn là trẻ con.
Về vấn đề tai nạn, cuối cùng Phương Chu vẫn không tìm được cơ hội phù hợp để nói chuyện vì anh nhận được tin nhắn thông báo từ giáo viên chủ nhiệm lớp.
"9h30 sáng ngày 12 tháng 10, ở trung tâm hoạt động thanh thiếu niên.." Cũng chính là sáng mai.
Phương Chu không thấy lạ với địa chỉ trong tin nhắn, thậm chí còn quen thuộc đến mức nhắm mắt cũng có thể đi đến tòa nhà đó được.
Đó là khoảng thời gian khi hai anh em mới sống chung được hai năm, anh vừa tốt nghiệp đại học, còn cô em gái không ai nuôi dưỡng được anh đón nuôi vừa tròn tám tuổi, đang học lớp năm tiểu học.
Anh đã quên mất cơ hội, nói chung một ngày nào đó, đột nhiên Phương Chu nhận ra một vấn đề lớn Em gái ở trường học mới không có một người bạn nào cả Đứa bé không thích đám đông này không có quan hệ nào với bạn cùng tuổi, ngày nào cũng đến trường tan học đúng giờ, chưa từng kết bạn chơi đùa cùng các bạn khác, thế là Phương Chu như một người phụ huynh suy nghĩ hết lòng vì con trẻ, buồn phiền một thời gian dài.
Anh vắt hết óc, cuối cùng cũng nghĩ ra đưa em gái đến trung tâm hoạt động thanh thiếu niên học thêm lớp năng khiếụ Có học được thành tài hay không là chuyện sau này, chủ yếu là muốn cô có hứng thú kết bạn.
Thế nên trong thời gian đó, cứ đến cuối tuần, Phương Chu lại phải dậy sớm gọi em gái còn đang nằm lỳ, sau đó vừa ôm vừa kéo em gái đến trung tâm hoạt