Mộng Dài Miên Man
Chương 16
⬅ Trước Tiếp ➡

sát phong tỏa hiện trường còn cưỡng chế đuổi mấy nhóm người nhà người quá cố đến khóc lóc đòi công bằng, những hình ảnh này đã bị người khác chụp lại tung lên mạng.
Hình ảnh những người bố người mẹ mất đi con cái cực kỳ đau buồn, khóc nức nở trên đường chạm tới trái tim mọi người, cũng thúc đẩy mọi người càng quan tâm nguyên nhân ban đầu của vụ tai nạn này.
Thậm chí còn tự động kêu gọi phía cảnh sát tăng tốc quá trình điều tra, cư dân xung quanh trường cấp ba Ánh Sao hoặc người chứng kiến cung cấp manh mối.
Phương Chu không nằm nổi nữa, không nhịn được đứng dậy lại tới phòng của em gái.
Gương mặt lúc ngủ của cô yên lặng và ngoan ngoãn, mái tóc ngắn xoăn nhẹ lộn xộn, hai tay nắm thành nắm đấm, tư thế ngủ đặt hai tay bên đầu rất giống tư thế đầu hàng, vô cùng trẻ con.
Phương Chu dùng mu bàn tay khẽ chạm vào gương mặt cô, lấy nhiệt kế đo nhiệt độ cho cô, ba mươi bảy độ sáu, vẫn trong trạng thái sốt nhẹ.
Cũng không biết là do bị sốc sau khi trải qua vụ tai nạn hay vì tối qua cởi trần đi ngủ nên bị cảm.
Đợi ăn trưa xong mà cô vẫn chưa hạ sốt, anh sẽ đưa cô đến bệnh viện.
Khoảng 11 10, Phương Chu bắt đầu vo gạo nấu cháo.
Khi đang nhặt đỗ, anh nhận được điện thoại của chủ nhiệm lớp Lam Duyệt Chân.
Đối phương hỏi thăm tình hình của Lam Duyệt Chân trước, biết được cô không có gì đáng lo, chỉ bị sốt sau khi sợ hãi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
"Là thế này, đám trẻ còn nhỏ mà đã trải qua chuyện đáng sợ như vậy, theo chỉ thị của bên trên, chúng ta nhất định phải sắp xếp can thiệp tâm lý." Tạm thời chưa nói tới những người thương nặng nằm trong viện, thì những học sinh đã trải qua vụ tai nạn như Lam Duyệt Chân, hoặc những học sinh ở hiện trường tận mắt chứng kiến khi vụ tai nạn xảy ra, tất cả đều cần tiếp nhận tư vấn tâm lý.
"Tối sẽ gửi tin nhắn báo thời gian và địa điểm cụ thể sau, anh nhớ check tin nhắn nhá." "Được, chúng tôi nhất định phối hợp với công tác của trường học." Phương Chu rất là tán thành.
Nói xong, Phương Chu chuẩn bị cúp máy, không ngờ sau thời gian tạm ngừng ngắn ngủi, đầu bên kia điện thoại lại vang lên giọng nói của giáo viên chủ nhiệm.
"Thật ra, có chuyện mong anh và Duyệt Chân chuẩn bị sẵn tâm lý.
Có thể phía cảnh sát sẽ liên hệ hai người, chủ yếu là bảo Duyệt Chân thuật lại tình hình lúc đó.." Vì vụ tai nạn quá nghiêm trọng, trong quá trình điều tra lại thiếu chứng cứ then chốt.
Tình hình bây giờ là dù nhúng tay từ phương diện nào cũng đều không có đầu mối, vì vậy việc thu manh mối từ phía người đã trải qua vụ việc và người chứng kiến là việc rất cần thiết.
"Tôi không đồng ý " Giọng điệu Phương Chu lạnh lùng, đột nhiên ý thức được đối phương có lòng tốt báo trước cho mình chuyện này, vì thế anh hạ giọng, chân thành xin lỗi "Xin lỗi cô giáo, vừa rồi tôi hơi kích động." "Không sao, không sao, có thể hiểu mà." Đầu bên kia điện thoại vội vàng đáp.
Chắc hẳn trước khi gọi cho Phương Chu, cô giáo này đã nhận được phản ứng như vậy từ những phụ huynh khác.
Phương Chu lại thở dài "Dù nói thế nào đi nữa, muốn bảo Duyệt Chân nhớ lại cảnh tượng lúc đó, chuyện này cũng quá.." "Tôi hiểu, vậy thì cứ can thiệp tâm lý trước.." "Tôi sẽ lưu ý, cảm


⬅ Trước Tiếp ➡