Mộng Dài Miên Man
Chương 14
⬅ Trước Tiếp ➡

miếng pizza còn bốc khói lên, sau đó vì quá nóng mà lại thả tay ra, chu cái miệng nhỏ nhắn liên tục thổi khí vào ngón tay bị bỏng.
Phương Chu tiến lên đẩy hộp giấy trước mặt cô ra chỗ khác, Lam Duyệt Chân hoảng hốt ngẩng đầu nhìn anh, sau đó nhanh chóng cúi đầu xuống.
"Đừng ăn nữa." Cho dù vẫn còn thấy hối hận vì chuyện sai lầm đó, Phương Chu cũng chẳng thể đành lòng để em gái ăn sáng bằng thứ đó.
Không chỉ thành phần dinh dưỡng không cân đối mà còn là đồ để qua đêm.
Anh xoay người lôi từ trong tủ lạnh ra mì sợi, quả trứng và chút cải bó xôi, sau đó nấu cho cô một tô mì lớn kèm hai quả trứng ốp la.
Lam Duyệt Chân lưu luyến nhìn miếng bánh pizza bên cạnh, trước khi anh nổi giận thì vội vàng cầm đũa lên, kéo tô mì lớn đến trước mặt mình.
Đôi mắt của cô bị hơi nóng hun đến chảy nước mắt, Phương Chu ngồi đối diện cô, cứ thể im lặng nhìn cô ăn sáng, báo hại cô sợ tới mức ngay cả lau nước mắt cũng không dám, chỉ biết nắm chặt đôi đũa, run rẩy gắp mấy cọng mì trơn trượt lên.
Mì sợi gần như ngay lập tức trôi tuột khỏi đũa.
Phương Chu không nhìn nổi nữa, đứng dậy bước tới trước tủ chén khử trùng lấy ra một cái nĩa, sau đó cúi người đẩy ngón tay cầm đũa của cô ra rồi nhét cái nĩa lạnh như băng vào lòng bàn tay sưng đỏ của cô.
Không biết là do nước mắt không được lau khô hay là mồ hôi chảy ra vì bị hơi nóng từ tô mì hun mặt mà lọn tóc trên trán và hai bên tai của cô có hơi ướt, thậm chí có vài cọng còn dính lên khuôn mặt nhỏ trắng nõn khiến cô trông đáng thương vô cùng.
Lam Duyệt Chân đang ngủ thì bị đánh thức, đầu óc vẫn còn choáng, đột nhiên miệng bị nhét một viên thuốc nhỏ, miệng cốc nước để bên môi, cô há mồm uống một ngụm nước theo bản năng và nuốt thuốc xuống.
Nhìn em gái ngoan ngoãn uống thuốc xong, Phương Chu mới thở phào nhẹ nhõm.
Anh cẩn thận quan sát sắc mặt cô, ngoài mắt sưng đỏ vì khóc thì cũng không nhìn ra điều gì khác.
Anh giơ tay chạm vào trán cô, không biết có phải ảo giác không, cảm giác nhiệt độ cơ thể cô dường như cao hơn so với bình thường.
Phương Chu lấy cặp nhiệt độ đo nhiệt độ cho cô.
Ba mươi bảy độ tám, sốt nhẹ.
"Duyệt Chân, có nhức đầu không?" Anh thấp giọng hỏi.
"Không nhức." Duyệt Chân mơ hồ đáp một tiếng rồi xoay người nằm lại xuống giường.
Tướng ngủ của cô không đẹp, bộ đồ ngủ cô vừa thay chưa bao lâu đã trở nên nhăn nhúm, Phương Chu kéo chăn mỏng lên bụng cho cô.
"Có khó chịu chỗ nào không?
Có đau bụng không?" Lam Duyệt Chân nhắm mắt lật người lại, nằm ngửa trên giường, một chân đạp chăn ra, vén phần dưới áo ngủ để lộ ra cái bụng, ý bảo anh tự mình xem.
Cái bụng kia trắng nõn láng mịn không hề có một vết thương, dù có vấn đề gì cũng không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Phương Chu lo lắng cô bị thương bên trong nhưng cũng không biết nên xử lý thế nào, im lặng một lúc lâu, chỉ có thể khô khốc nói "Em ngủ đi, nếu khó chịu thì gọi anh." Lam Duyệt Chân ôm cá sấu, nhanh chóng lại chìm vào giấc ngủ.
Dáng vẻ vô tư của cô làm cho Phương Chu vốn nghĩ rằng cô đang giận dỗi không thèm để ý người khác cạn lời.
Phương Chu đã mua đồ ăn về nhưng thấy vẫn còn quá sớm


⬅ Trước Tiếp ➡