Chương 1
Chương 1 Ngôi nhà nhỏ ba tầng, được bao phủ bởi tán cây đa cao, cho dù đang ở thời điểm mùa hè nóng bức nhất nhưng ở đây lại vô cùng mát mẻ.
Đây là lần đầu tiên Phương Chu đến gia đình mới của mẹ mình.
"Phương Chu, con tới rồi." Từ xa nhìn thấy bóng dáng gầy yếu của thiếu niên, Chu Tuyết Lai ôm con gái đi ra đón, vui vẻ nhìn con trai "Nửa năm không gặp, con cao hơn nhiều rồi đó." Chu Tuyết Lai thấy mặt cậu lấm tấm mồ hôi vì nắng, bà sờ túi nhưng không có khăn giấy, cụp mắt xuống thì thấy cổ con gái mình có quấn một chiếc khăn tay, bà liền cởi chiếc khăn đó xuống lau mồ hôi trên mặt Phương Chụ "Chờ đã, mẹ.." Phương Chu bị động tác lau mồ hôi của mẹ mình làm cả kinh, đang định nói mình có khăn giấy, vừa ngẳng đầu lên liền bắt gặp đôi mắt to tròn đen láy của cô bé.
Cô bé mới ba tuổi này rất mũm mĩm và vô cùng dễ thương, mái tóc ngắn hơi quăn, khuôn mặt tinh xảo như búp bê Tây Dương, hơn nữa còn được bố mẹ chải chuốt cẩn thận, mặc một chiếc váy bông màu xanh nhạt họa tiết lá sen, đây là đứa trẻ xinh xắn và sạch sẽ nhất Phương Chu gặp từ trước đến nay.
"Chân Chân, đây là anh trai." Chu Tuyết Lai lắc lắc cô con gái mũm mĩm trong lòng, mỉm cười chỉ Phương Chu "Mau gọi anh trai đi, anh trai " Lam Duyệt Chân cười hì hì, liên tục gọi "Anh ơi", đưa hai bàn tay mũm mĩm như củ sen về phía Phương Chu, gửi một tín hiệu thân thiện xin bế.
"Ai da, không được, anh trai không ôm được con heo mập con đâụ" Một tay Chu Tuyết Lai ôm chặt lấy con gái đang giãy dụa, tay còn lại nắm tay con trai dắt vào nhà.
Trong phòng, một người đàn ông cao lớn từ trên ghế sô pha đứng lên, ôm lấy cô bé đang giãy dụa trong ngực Chu Tuyết Lai, cầm bình sữa mà mình đã chuẩn bị sẵn đưa đến trước mặt cô bé.
Lam Duyệt Chân nắm lấy hai quai cầm của bình sữa, cắn núm vú giả và ngẩng đầu lên mút sữa ừng ực.
"Uống chậm thôi " Chu Tuyết Lai lấy vậy thì duỗi tay chọt chọt vào khuôn mặt mũm mĩm của con gái, sau đó quay đầu cười nói với con trai "Con nhóc mập này ăn uống tốt lắm, lại tham ăn nữa." Trong lúc bà đang nói, Lam Duyệt Chân nhả núm vú giả trong miệng ra, cầm lấy cái bình đưa cho Phương Chu, nói "Anh ơi, ăn " Phương Chu cười đẩy chiếc bình lại "Anh trai không ăn, Chân Chân ăn đi." Như sợ anh trai sẽ đổi ý, Lam Duyệt Chân lập tức ôm bình sữa về, ngậm lấy núm vú giả tiếp tục uống.
Chu Tuyết Lai mở ngăn đá tủ lạnh lấy ra ba cây kem, quay đầu lại nhìn thấy bộ dáng bảo vệ đồ ăn của con gái, không nhịn được cười mắng "Trên mặt con dính đầy nước bọt của con rồi kia, có ai tranh ăn của con đâu?" Trong ba chiếc kem, Chu Tuyết Lai đưa chiếc vị hạt cho Phương Chu, chiếc vị vani cho Lam Ong, còn mình thì bóc một cái vị chocolate.
Xa cách lâu như vậy, mẹ vẫn nhớ cậu thích ăn kem hạt..
Phương Chu cầm cây kem lạnh trong tay, trong lòng cảm thấy ấm áp.
Hai mẹ con xa cách đã lâu, có rất nhiều điều để nói.
Sau khi nói qua tình hình gần đây của mình cho đối phương, Chu Tuyết Lai một lần nữa giới thiệu gia đình mới của mình với con trai.
Người chồng thứ hai của của Chu Tuyết Lai tên là Lam Ong, bề