⬅ Trước Tiếp ➡
“Đã đến đây bản thân còn tỏ vẻ, mau, quay đây cho ông” - Hắn khinh bỉ ra lệnh cho cô.  Mỹ An biết bản thân không nhịn được nữa, đặt chai rượu xuống vội bước ra cửa nhưng tên bụng phệ lại tức giận đứng dậy kéo cô lại.
 Lúc Lưu Thanh Bách mở cửa bước vào liền chứng  kiến một màn lội lôi kéo kéo của hai người. Cơn giận của anh dường như lên đến cực điểm. Thanh Bách lao thẳng đến đạp tên bụng phệ một cái khiến hắn ngã lăn quay sau đó bắt lấy cổ tay Mỹ An giật mạnh về phía mình.
 “Mày là thằng nào hả?” - Tên bụng phệì ạch ngồi dậy,  rống lên.
 “Lưu Thanh Bách” - Anh để lại một câu như vậy rồi chả buồn liếc nhìn một cái mang cô rời đi.
Mọi người trong phòng đều không dám có bất kỳ ý  kiến gì, cả tên bụng phệ cũng hơi tái mặt. Hắn chỉ muốn
chơi đùa với một cô gái thôi mà sau lại đụng phải Tổng giám đốc của Lưu Gia thế này.
Người trong giới đều biết tiếng tăm của anh mặc dù anh rất ít khi lộ mặt, không nói đến tập đoàn Lưu Gia thế lực nhất nhì thành phố này mà vì cách hành xử tàn nhẫn dứt khoát của anh. Đã có rất nhiều người chỉ vì làm phật ý anh một lần mà tán gia bại sản, không còn chỗ dung thân.
Từ lúc Thanh Bách xông vào phòng Mỹ An vẫn chưa  kịp nhận thức được chuyện gì xảy ra. Cô vừa mừng vì  thoát khỏi móng vuốt của tên kia lại rất nhanh buồn bã, bây giờ cô lại rơi vào một móng vuốt khác rồi.
“Thanh Bách, anh buông tôi ra”
“Trần Mỹ An, cô còn dám lên tiếng? Cô muốn bò lên giường đàn ông đến vậy hả?” - Lưu Thanh Bách khóa hai  tay cô lên tường, tay còn lại ấn chặt cổ cô vào tường - "Cô không thấy kinh tởm chính mình hả?”
“B... Buô... ng” - Mỹ An hô hấp khó khăn, không thể nói được một lời rõ ràng, chỉ biết ra sức kéo bàn tay đang trên cổ mình xuống. Mỹ An chưa bao giờ thấy bộ dạng tức giận đến như thế này của Thanh Bách.
Lưu Thanh Bách hít sâu một hơi, kiềm chế lại cơn giận của mình, bỏ Mỹ An ra.
 “Ngay từ đầu cô đã loại phụ nữ lẳng lơ dơ bẩn như thế này, tôi có chút khâm phục cô. Lúc trước cô diễn vai hiền lương thực đức rất thật đó, thật tới tôi cũng muốn tin”
Trần Mỹ An đang không ngừng thở dốc, cô xoa xoa phần cổ đau đớn của mình, mấy lời anh nói lúc này như từng nhát từng nhát rạch lên da thịt cô.
“Dù... dù tôi có thể nào cũng không... không liên quan anh”
Ánh mắt Thanh Bách từ đỏ ngầu chuyển sang sắc  lạnh, cười lớn một tiếng rồi nói:
“Nếu cô muốn bán thân như vậy, tôi mua cô”
Cưỡng đoạt
 Lưu Thanh Bách chọn lấy một phòng trong khách sạn đạp thẳng cửa vào rồi dùng sức nhấc bổng Trần Mỹ An ném lên giường.
Mỹ An cố gắng ngồi dậy, cô cảm nhận được một luồng nguy hiểm từ người đàn ông đang tiến về phía mình nên  ra sức lắc đầu:
“Thanh Bách, anh đừng lại đây” Đáp lại lời cô chỉ có giọng nói đầy tuyệt tình của anh:
“Không phải cô muốn bản thân sao? Còn không chủ động cởi quần áo đi”
 Trần Mỹ An thất vọng nhìn anh, khóe môi muốn nói gì đó rồi lại thôi, người đàn ông này sẽ nghe cô giải thích sao. Cô nuốt ngược nước mắt vào trong, nếu cô mà khóc chắc hẳn anh sẽ đắc ý lắm.
Thanh Bách nhìn dáng vẻ dửng dưng của cô lại càng nổi giận điên cuồng cho rằng cô vẫn chứng nào tật đó không biết hối cải. Đã đến nước này cô còn không thèm biện minh gì cả, thật sự là loại đàn bà chỉ muốn bò lên giường người khác, dùng thân thể để đổi lấy lợi ích.
Thanh Bách đi về phía cô, dứt khoát dùng sức đẩy ngã cô xuống giường, lực đạo anh dùng rất mạnh như muốn xé người cô thành hai nửa. Không để cho Mỹ An kịp phản ứng gì anh trực tiếp kéo bụng các chiếc áo mỏng
manh của cô, chân váy đen cũng cùng chung số phận, bị anh xé nát không thương tiếc.
 “Thanh Bách, anh điên rồi sao?” - Mỹ An vội túm lấy một bên chăn che chắn cơ thể của mình.
 Lưu Thanh Bách nhìn hành động này của cô lại cảm  thấy cô đang giả vờ ngây thơ, giật phăng tấm chăn ra, nhìn
vào cơ thể trắng nõn ngọc ngà của cô, khóe môi lạnh lùng câu lên một nụ cười khinh bỉ:
“Đây không phải lần đầu tiên của chúng ta, trước đây cô còn rất biết phối hợp mà. Mới mấy mấy năm, cô đã quên hết rồi sao? Để hôm nay tôi nhắc cho cô nhớ làm cách nào để phục vụ tôi”
“Hành hạ tôi đến như thế nào anh mới thấy đủ hả?” - Trần Mỹ An cắn chặt môi nói, cả cơ thể giờ đang lõa lồ  hiện ra trước mắt anh nhưng cô chẳng còn chút sức lực
muốn che đậy nào. Nếu cô phản khán anh ta chắc chắn sẽ càng buông tha cô vậy cô buộc phải hạ mình cầu xin sao?
Lưu Thanh Bách lúc này đã bị cơn giận và sắc dụng bên dưới nuốt trọn, anh không hề quan tâm gì đến lời cô nói. Trực tiếp cởi bỏ thắt lưng, kéo khóa quần giải phóng  con quái vật đã đứng lên sừng sững, Thanh Bách mạnh
bạo kéo chân cô ra đâm vật thể thô vào hoa nguyệt nhỏ bé.
“A!” - Tiếng hết bi thảm của Mỹ An vang lên, nơi đó quá lâu không được dùng đến đã trở nên chật hẹp vô cùng. Cú đâm vô của anh như muốn xé rách người cô.
Từng cú đâm vào của Lưu Thanh Bách đều như dùng  hết lực đạo trên người anh, dồn nén sự tức giận như
muốn phá nát nơi tư mật ướt át của cô. Mặc cho Mỹ An vô cùng đau đớn gào thét thì anh vẫn ngoảnh mặt làm ngơ,
 lực đạo không những không giảm đi mà càng mạnh hơn  theo từng tiếng la thất thanh của cô.
“Không... a.... anh dừng lại... a đau!”
Nước mắt không còn kiềm giữ được nữa mà tràn đầy  trên mặt cô, Mỹ An có thể cảm nhận được sâu sắc cơn đau từ hạ thân, vật thể to cứng như muốn xé cô vỡ ra từng mảnh.
Lý trí Thanh Bách hiện tại gần như đã đứt đoạn, anh không thể phủ nhận cơ thể của cô cho anh cảm giác rất quen thuộc. Dục vọng hiện giờ đang nhuốm đậm trong mắt anh, hai tay Thanh Bách cũng không để yên mà ra sức xoa nắn hai bầu ngực căng tròn.
“Không... ưm... a... xin anh.”
Tiếng rên yếu ớt của cô rơi vào tay Thanh Bạch lại trở  thành lời cổ vũ và bằng chứng cho sự dâm đãng. Anh liên tục thúc mạnh từng cú vào bên trong, những cú thúc mang đầy sự căm giận, chán ghét và sắc dục.
 “Cô xin tôi đừng dừng lại đúng không? A... đúng là thứ  đàn bà lẳng lơ” - Anh nghiến răng than nhẹ một tiếng.
⬅ Trước Tiếp ➡