⬅ Trước Tiếp ➡
"Không sao đâu, Tâm Ý. Đừng buồn vì chị gái con hành động như vậy. Mẹ tin rằng chị vẫn còn quan tâm con rất nhiều" Nhạc Linh Tư xoa dịu con gái mình
"Hạ Dạ trong những năm gần đây... thực sự đã chịu đựng quá giới hạn của mình, nhưng cứ để nó yên tĩnh một thời gian. Đừng lo lắng về việc đó, Tâm Ý. Nhất Phong sau này con hãy dành thời gian đi bộ cùng Tâm Ý nhiều hơn. Có vài thay đổi lớn trong thành phố Z vài năm vừa qua" bà đã gợi ý cho Hàn Nhất Phong.
Đôi mắt của Hàn Nhất Phong mở rộng một chút khi đề cập đến Tịch Hạ Dạ, nhưng anh không nói gì và chỉ gật đầu nhẹ nhàng.
Sau đó, Tịch Mộ Sơnn và Hàn Vũ bắt đầu nói về kinh doanh, Hàn Nhất Phong đôi khi có thể nói ra ý kiến của mình. Tịch Tâm Ý đã xin phép đến nhà vệ sinh sau một thời gian ở sân bay.
Hạ Dạ rửa sạch khuôn mặt của cô trong nhà vệ sinh. Cô đặt cả hai tay trên bồn rửa mặt, nhìn sắc mặt tái nhợt của cô trong gương. Cô nhắm mắt và bình tĩnh lại. Khi cô ấy định rời khỏi, đột nhiên nhìn qua gương, cô nhìn thấy hình dáng của Tịch Tâm Ý vừa bước qua cánh cửa.
Thân người cô run rẩy trong khi tay cô vẫn để trên bồn rửa mặt nhưng nó đã đột nhiên bắt đầu lạnh đi.
Tịch Tâm Ý cũng nhìn thấy Hạ Dạ. Cô ấy dừng lại và đứng phía sau Hạ Dạ cố gắng nở một nụ cười.
"Chị, em không ngờ chị cũng ởđây."
Giọng nói của cô nghe có vẻ nhẹ nhàng và một chút ngạc nhiên, nhưng nó như rít lên trong tai của Hạ Dạ. "Thật tuyệt vời. Cha vừa nói về chị. Đó là một thời gian rất dài kể từ khi chị đã bỏ đi. Cha, Mẹ, và ông nội rất nhớ chị. Nếu đó là vì Nhất Phong, em sẵn sàng xin lỗi, chị... Nhất Phong và em... làm ơn chị hãy mắng em và đánh em nếu chị đang cảm thấy không vui. Chị có thể tha thứ cho bọn em không chị?"
Gương mặt của Tịch Tâm Ý làm Hạ Dạ chạnh lòng, đôi mắt cô ta đầy cảm xúc và thành ý. "Đã vài năm rồ. Em nghĩ thời gian có thể xóa đi những khoảnh khắc khó chịu trong quá khứ, nhưng em thật sự buồn khi thấy chị hiện tại, chị. Chị đã nói với em rằng giá trị của một mối quan hệ là dựa trên việc hai người có yêu nhau hay không. Ép buộc một mối quan hệ không bao giờ đem lại hạnh phúc, phải vậy không?"
Tịch Hạ Dạ cảm thấy cơn đau dằn xé trong ngực khi nó nghe những lời nói của Tịch Tâm Ý.Một cơn đau tột cùng đang dằn xé cô, nhưng cô vẫn nở nụ cười và liếc nhìn vào Tịch Tâm Ý đáng thương trong gương. Giọng cô rất bình tĩnh. "Có phải cô không biết Hàn Nhất Phong đã đính hôn với tôi?"
"Chị, Em... em biết đó là lỗi của em. Lúc đầu, em chỉ tò mò về người chồng chưa cưới của chị là ai, vì vậy em đã gần gũi hơn với anh ấy...Em chưa bao giờ có ý định cám dỗ hay yêu anh ấy một cách nhanh chóng đến vậy..."
Tịch Tâm Ý bắt đầu khóc khi Hạ Dạ nhìn chằm chằm vào cô mà không có hành động gì. Khi cô ấy ngưng khóc, rồi nói, "Em thường trách bản thân mình nhưng em thật sự thích Nhất Phong, hãy tha lỗi cho bọn em được không chị? Bọn em chỉ có thể hạnh phúc nếu có sự tha thứ của chị. "
"Chị, Chị rất quan trọng với em. Em thật sự cần sự tha thứ và chúc phúc của chị?" Tịch Tâm Ý chỉ nói những lời yếu ớt và giọng nói mong manh như đâm kim sắc vào tim Tịch Hạ Dạ. Sự đau đớn từ trái tim làm cô suýt nữa ngất đi.
Thật tàn nhẫn
Tịch Tâm Ý trước đó là bạn thân nhất của Hạ Dạ. Rồi, đột nhiên, một ngày, cha cô ly dị mẹ cô và mẹ của người bạn ấy trở thành mẹ kế của cô. Dư Tâm Ý đã trở thành Tịch Tâm Ý. Cô là con riêng của cha Hạ Dạ, nên cô ta trở thành em gái của cô và mẹ của Tịch Tâm Ý sẽ là người tiếp quản nhà của mẹ cô là bà Thẩm Văn Na.
Tịch Tâm Ý thật là đáng yêu. Cô ấy luôn rất xinh đẹp và tốt bụng, cô ấy cũng rất thông minh và xuất sắc trong việc học hành. Ngay khi cô bước vào gia đình họ Tịch, mọi người trong gia đình đều yêu quý cô ấy, kể cả người bà luôn thương yêu Tịch Hạ Dạ.
Còn Tịch Hạ Dạ, cô ấy đã im lặng và rất kín đáo. Cô không thích nói chuyện và cô học cũng không xuất sắc lắm. Ngoài việc thỉnh thoảng nói chuyện với ông, cô thường ở một mình. Mọi người bắt đầu quên đi sự tồn tại của cô trong gia đình họ Tịch, và Tịch Tâm Ý đã trở thành viên ngọc quý của gia đình này.
Cuộc đính hôn với Hàn Nhất Phong là một lời hứa giữa Trưởng Lão họ Tịch và Trưởng Lão nhà họ Hàn, họ thật sự là bạn tốt và mong muốn xây dựng mối quan hệ thân tình giữa gia đình và trở thành đối tác tốt hơn. Tịch Hạ Dạ luôn được coi như là con dâu của nhà họ Hàn, nhưng tất cả những thứ này đã biến mất khi Tịch Tâm Ý đến.
Điều buồn cười nhất với cô là người phụ nữ đang khóc lóc và mẹ của cô ta đã phá hủy gia đình hạnh phúc của chính cô. Họ đưa cha cô đi, thế chỗ cô trong gia đình, và thậm chí lấy đi tình yêu của cuộc đời cô, nhưng giờ đây người phụ nữ kia đang cầu xin sự tha thứ.
Có lẽ trên đời này không có gì nực cười hơn thế này.
Cô nhớ cách đây rất lâu, Hàn Nhất Phong và cô là một cặp đôi thanh mãi trúc mã khiến nhiều người ghen tị. Họ chia sẻ những ký ức ấm áp khi bên nhau còn giờ tất cả chỉ là một trò đùa.
Cô nghĩ rằng mình vẫn có thể hạnh phúc ngay cả sau khi mất đi tình yêu thương của gia đình, miễn là cô giữ được tình yêu của mình với Hàn Nhất Phong, nhưng ai ngờ được mọi chuyện lại kết thúc như thế này chứ?
⬅ Trước Tiếp ➡