Khuôn mặt bóng loáng của Lê Sơ không trang điểm, mái tóc dài đen nhánh tùy ý xõa tung, giống như một ao nước trong vắt nở hoa sen thanh lệ, mặc dù là trốn ở trong góc, cũng như trước khiến người ta nhịn không được mà hướng ánh mắt tới.
Lê Sơ kiên nhẫn chờ đợi, cũng không thúc giục, tranh của cô đã hoàn thành, hiện tại cũng không có chuyện gì quan trọng, chờ thêm một chút cũng không có gì.
Hạ Minh Châu vì tương lai của bọn họ mà cố gắng làm việc, cô cũng cố gắng hiểu anh.
Bên ngoài bức tường thủy tinh, cơn mưa dường như càng lúc càng lớn, rất nhanh đã làm mờ tầm mắt, thậm chí ngay cả bóng người bên kia đường cũng không nhìn rõ lắm. Lá cây nhãn bên đường bị nước mưa đánh rơi, trộn lẫn bùn đất bị người đi đường qua lại giẫm dưới chân.
Lê Sơ lại nhìn thoáng qua thang máy, nơi đó vẫn không xuất hiện bóng dáng Hạ Minh Châụ
Ngồi lâu thân thể cũng có chút lười biếng, cô đứng lên, muốn thả lỏng gân cốt, nhưng trong lúc lơ đãng lại nhìn thấy người đàn ông từ ngoài cửa xoay tròn đi tới.
Người đó một thân âu phục tối màu đơn giản, khuôn mặt trắng trẻo lộ ra một tia lãnh đạm, nốt ruồi lệ dưới khóe mắt trái tựa như nét bút điểm mắt, làm cho khuôn mặt anh tuấn của anh càng lộ vẻ cao quý xa cách.
Trợ lý một tay ôm áo khoác, một tay cầm ô cán dài màu đen, bước nhanh đi theo phía sau anh, bọt nước của ô rơi đầy đất, người đàn ông hơi không thoải mái liếc mắt một cái, nhíu mày.
Trợ lý lập tức phản ứng lại, cất ô lên giá.
Cách không tính là gần, nhưng Lê Sơ vẫn nhận ra đó là ô thủ công của nhà C, một cái đã tốn hơn mười ngàn tệ.
Người đàn ông ngước mắt lên, trước khi anh nhìn qua, Lê Sơ cuống quýt quay lưng lại, ngồi ngay ngắn trên sô pha.
Trong lòng cô không khỏi bối rối, luôn lo lắng Phó Tự Trì có nhìn thấy cô hay không.
Trong tay bất giác xoắn chiếc áo dài dệt kim trên người, chất liệu mềm mại bị cô làm cho nhăn nhúm.
"Tiểu Sơ."
Giọng nói ôn hòa từ chỗ thang máy truyền đến.
Lê Sơ ngước mắt nhìn lại đã thấy Hạ Minh Châu chạy về phía cô.
Tâm bất an cũng vào lúc này trở nên bình tĩnh.
Cô đứng lên, mặt mày mỉm cười, cho dù không trang điểm thì dung nhan cũng vẫn xinh đẹp như cũ.
Hạ Minh Châu đứng lại trước mặt cô, lòng bàn tay ấm áp xoa lên má Lê Sơ, trong con ngươi màu hổ phách lộ ra đau lòng, "Gầy quá đi."
Lê Sơ khẽ cười "Đâu có?"
Một tuần này cô toàn tâm toàn ý sáng tác tranh sơn dầu, ba bữa cơm cũng không ăn đúng giờ, mệt nhọc mấy ngày liên tiếp quả thật làm cho cô gầy đi không ít, nhưng cô không muốn làm cho Hạ Minh Châu lo lắng.
Cô đưa túi trong tay qua, "Em làm mấy món ăn gia đình, đều là món anh thích ăn."
Hạ Minh Châu nhận lấy, nghĩ đến mình còn rất nhiều công việc chưa làm xong, không thể làm bạn với Lê Sơ, trong lòng liền áy náy, "Tiểu Sơ, trong khoảng thời gian này anh nhận hạng mục mới, thời gian rảnh cũng rất ít, không thể ở bên em."
"Không sao." Giọng Lê Sơ dịu dàng, khiến người ta xua đi vẻ buồn bực do trời mưa mang lại.
Ánh mắt Lê Sơ nhẹ nhàng lướt qua, bốn mắt nhìn người đàn ông phía sau Hạ Minh Châụ
Ánh mắt nóng rực kia giống như lưỡi dao lửa, muốn thiêu đốt toàn thân cô.
Cô rõ ràng nhìn thấy đáy mắt người đàn ông phát lạnh, nốt ruồi lệ dưới đuôi mắt dưới ánh đèn càng chói mắt hơn, anh cứ như vậy âm trầm nhìn chằm chằm cô, bên môi nhếch lên một nụ cười lạnh, làm cho người ta giống như rơi vào trong hầm băng của trời đông giá rét, đông lạnh đến mức tay chân phát run.
Lúc này cô mới ý thức được, Phó Tự Trì quả thật không phải nhất thời.
Lê Sơ nhanh chóng thu hồi ánh mắt, tứ chi cô hơi run lên, tim đập loạn xạ.