Cô liếc mắt một cái đã nhìn thấy chiếc đồng hồ đắt tiền tinh xảo trên cổ tay người đàn ông này, cô am hiểu sâu sắc điều này, biết chiếc đồng hồ này là chiếc đồng hồ giá cao năm ngoái của phòng đấu giá Camille nước Pháp, giá trị bằng một chiếc Bentley.
Con cá lớn như vậy, cô cũng không muốn bỏ lỡ.
Người phụ nữ đan chéo hai chân, thân thể mềm mại không xương, đổ lên người Thời Doanh, mũi chân cô cọ vào mắt cá chân người đàn ông, mập mờ đến cực điểm, "Để tôi nếm thử rượu trong ly của anh."
Thời Doanh nâng ly rượu lên, đưa tới trong tay cô, trong mắt anh vẫn chứa ý cười, lại cười đến lạnh bạc, "Anh em của tôi hôm nay mất hứng, mang đi chỗ khác uống."
Mũi chân cô dừng lại, vừa xấu hổ vừa giận dữ, dường như không ai có thể cự tuyệt cô như vậy.
Cô không nhận lấy ly, đứng dậy rời đi.
Thời Doanh đổ đi toàn bộ rượu trong ly, thứ không đưa ra được anh cũng sẽ không nhận.
Ly rượu rơi trên bàn thủy tinh phát ra tiếng vang thanh thúy, cho dù dưới tiếng điện thoại ồn ào cũng đặc biệt chói tai.
Trong lòng Phó Tự Trì càng thêm phiền não.
Anh uống cạn ly rượu trong một ngụm.
Thời Doanh nhận lấy ly của anh, "Chỗ tôi không có gì khác, đủ rượu uống."
Anh lại rót đầy một ly Whiskey, ly rượu trong suốt phản chiếu sắc rượu rõ ràng.
Anh cũng không có gấp gáp đưa cái ly trở về, mà là thăm dò hỏi "Cậu có phải còn chưa buông bỏ cô ấy hay không?"
Hai năm nay, Phó Tự Trì chưa bao giờ nhắc tới người phụ nữ kia, cũng chưa bao giờ thất thố trước mặt anh như vậy. Vốn dĩ Thời Doanh cho rằng qua nhiều năm như vậy, sớm muộn Phó Tự cũng buông tay.
Nhưng hiện tại xem ra cũng không phải.
Cậu ấy vẫn luôn không buông xuống.
Nếu sớm một chút đi tìm người phụ nữ kia nói rõ ràng, có lẽ hết thảy còn có đường sống quay về, hiện tại dù sao cô cũng đã đính hôn, mặc dù cậu ấy không bỏ xuống được, cũng không thể có mối quan hệ gì.
Hơn nữa cô gái kia còn là vị hôn thê của cấp dưới.
"Đừng nghĩ nữa, cô ấy đã đính hôn rồi, cậu có nghĩ cũng vô dụng." Thời Doanh tốt bụng khuyên nhủ.
Phó Tự Trì cầm ly rượu trong tay anh, anh nhấc chân đặt lên bàn thủy tinh, kéo cà vạt ra, cảm giác áp bức rất mạnh, "Vô dụng?"
Anh cười khẽ một tiếng, "Tôi càng muốn."
Từ nhỏ đến lớn, đồ vật anh muốn chưa từng có gì không chiếm được, anh không ngại tốn nhiều một chút thời gian bồi Lê Sơ chơi đùa.
Kiên nhẫn đùa bỡn con mồi anh cũng muốn nếm thử.
Thứ anh coi trọng, cho dù là một con chim sẻ, cũng đừng nghĩ chạy trốn.
Phó Tự Trì luôn làm việc tùy tiện, Thời Doanh cũng không có biện pháp gì với anh, khuyên cũng khuyên không nghe, chỉ có thể để anh làm theo ý mình, không đau không ngứa dặn dò một câu, "Đừng làm quá mức."
Nói như thế nào cũng là vị hôn thê của cấp dưới, làm quá mức thì ngoài mặt ai cũng khó coi.
Lê Sơ đã học năm ba, cách tốt nghiệp còn hơn nửa năm, cô cũng không cần mỗi ngày đều trở về trường học, chỉ cần mỗi tuần trở về trường một lần báo cáo thành quả sáng tác cho giáo viên là được rồi.
Tác phẩm của Lê Sơ thiên về tả thực, phong cách cá nhân của cô tương đối độc đáo, tranh vẽ ra trông rất sống động, ngoài ra còn có thêm một tia linh động. Thầy hướng dẫn khen cô không dứt miệng, cũng cho rằng tương lai cô nhất định sẽ có thành tích trong giới tranh sơn dầụ
Lê Sơ liên tiếp ngâm mình ở phòng vẽ tranh một tuần, hoàn thành tác phẩm "Thiếu nữ ruộng lúa mạch". Đây là nhiệm vụ thầy hướng dẫn giao cho cô, muốn đưa đến tham gia triển lãm tranh Turing.
Tác phẩm này từ sáng tác đến hoàn thành mất gần ba tháng, hôm nay rốt cuộc đã kết thúc, cũng làm cho cô thở phào nhẹ nhõm.
Tuần này Phó Tự Trì không tới tìm cô, cũng khiến cô bất ngờ đồng thời cũng yên tâm không ít.