⬅ Trước Tiếp ➡
Giữa bọn họ thật giống như khách qua đường, chỉ là lóe lên trong cuộc sống của đối phương, không lưu lại được bất cứ thứ gì.
Cô cho rằng cuộc đời này sẽ không bao giờ gặp lại người kia, không nghĩ tới sẽ dùng phương thức này mà dây dưa với nhaụ
Đèn trong phòng khách đột nhiên sáng lên, đâm Lê Sơ không mở mắt ra được.
Từ Tử Khâm lau tóc, từ trong phòng tắm đi ra, thuận tay mở đèn phòng khách.
Bóng người ở lối vào khiến cô hoảng sợ, sau khi thấy rõ là Lê Sơ, cô thở phào nhẹ nhõm, "Sơ Sơ, cậu đã về rồi, sao không bật đèn?"
Lê Sơ nhíu mày, chậm rãi thích ứng với ánh đèn "Vừa về đến nhà, còn chưa kịp bật đèn."
Nhớ tới Từ Tử Khâm đưa cha mẹ cô đi khách sạn, Lê Sơ ném đi ánh mắt cảm kích, "Tử Khâm, cảm ơn cậu giúp mình đưa cha mẹ đi khách sạn."
Từ Tử Khâm oán trách cô một cái "Cậu cũng quá khách sáo rồi đấy, chúng ta là quan hệ gì, đây chính là so với chị em ruột còn thân hơn "
"Chờ khi cậu kết hôn mình còn muốn làm phù dâụ" Trong mắt Từ Tử Khâm sáng lấp lánh, như là có sao rơi vào trong mắt của cô.
Nghe được hai chữ kết hôn, trái tim Lê Sơ trầm xuống, khóe miệng nhếch lên nụ cười chua xót.
Sự xuất hiện của Phó Tự Trì đã phá vỡ cuộc sống yên tĩnh vốn có của cô.
Trong lòng cô chờ đợi giây phút Phó Tự Trì nhất thời nổi giận, không bao lâu sau lập tức vứt cô ra sau đầụ
Bởi vì, Lê Sơ không bao giờ muốn trở lại bên cạnh anh nữa.
Bentley màu đen chạy trong bóng đêm, đường cong thân xe lưu loát sắc bén cắt qua bóng tối, giống như tia chớp xé rách màn đêm.
Nửa giờ sau, xe dừng lại trước cửa quán bar.
Người đàn ông mặc âu phục màu đen từ trong xe bước xuống, cách ăn mặc của anh ta quá mức nghiêm cẩn, không hợp với quán bar ồn ào.
Phó Tự Trì luôn không thích những nơi hỗn loạn như vậy, cũng rất ít khi đặt chân, nhưng khi Thời Doanh gửi tin nhắn cho anh thì anh vẫn đồng ý.
Tiếng nhạc ầm ầm xen lẫn tiếng cười đùa giữa nam nữ khiến Phó Tự Trì không nhịn được nhíu mày, mạnh mẽ đè nén suy nghĩ muốn xoay người rời đi.
Nếu đã đáp ứng Thời Doanh, anh sẽ không cho cậu ta leo cây.
Quán bar này là do Thời Doanh mở, lúc khai trương Phó Tự Trì đến muộn, ngày đó anh cố nén không nổi giận, sau khi trở về nghe đàn piano vài ngày mới trấn an được tâm trạng bực bội, sau đó anh không chịu đến nữa.
Dù là Thời Doanh khẩn cầu như thế nào thậm chí cho đủ chỗ tốt dụ dỗ cũng không thể mời tôn đại phật này tới.
Lần này Thời Doanh tiện tay gửi tin nhắn, không ngờ Phó Tự Trì lại đồng ý.
Đám người bọn họ đều xếp thành một vòng tròn, bình thường phần lớn là người cùng nhau lăn lộn, nhưng Phó Tự Trì lại không hợp.
Sau khi Phó Tự Trì ngồi xuống, Thời Doanh rót cho anh một ly whisky, "Hôm nay gió thổi thế nào, lại có thể thổi cậu tới đây, thật sự là hiếm thấy."
Phó Tự Trì nhận lấy ly rượụ
Trong ly có đá, cầm trong tay lạnh đến mức lòng bàn tay hơi cóng.
Phó Tự Trì không nói gì, cho dù là trong hoàn cảnh tối tăm của quán bar cũng có thể nhìn ra sắc mặt anh âm trầm đến lợi hại.
Thời Doanh ngồi xuống bên cạnh anh, "Sao vậy? Ai chọc cậu mất hứng."
Thời Doanh cợt nhả, "Nói ra cho anh em nghe một chút, vui vẻ một chút."
Phó Tự Trì "Cút."
Thời Doanh cũng không tức giận, cười uống một ngụm rượu, rượu mạnh vào cổ họng, kích thích đến hắn rên ɾỉ một tiếng, "Nói nghiêm túc, rốt cuộc làm sao vậy?"
Anh và Phó Tự Trì nói thế nào cũng là bạn tốt nhiều năm, bạn bè có việc, dù sao anh cũng phải giải quyết khó khăn cho anh.
"Tôi nhìn thấy cô ấy." Phó Tự Trì ngửa cổ ra sau, rót một ngụm rượu mạnh vào cổ họng.
Tay Thời Doanh run lên, thiếu chút nữa làm rơi ly rượu trong tay.
"Ai? Không phải là cô ấy chứ?"
⬅ Trước Tiếp ➡