Men Say Trong Đêm
Chương 2
⬅ Trước Tiếp ➡
"Đây.." Tú bà nghe thấy Thẩm Khước khiêu khích như vậy cũng không dám nói gì, dù sao thì cũng không đắc tội nổi Vương gia, nhưng hoa khôi chiêu bài cũng chỉ có một người đó thôi.
"Ma ma." Trên lầu truyền xuống giọng nói của một người con gái, tú bà vừa ngẩng đầu lên nhìn, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ vui mừng "Để ta đến hầu hạ vị công tử này đi."
"Được, được." Tú bà vội vàng đồng ý, mau chóng giải tán nhóm gia đinh nô bộc đang xem náo nhiệt, trên mặt là nét tươi cười "Vương gia, Tranh Minh cô nương đến."
Chỉ thấy vị Tiểu Vương gia kia đã sớm ngây ngốc, đến cả quạt xếp trên tay rơi xuống cũng không biết.
Thấy tình cảnh như vậy, Lục Tranh Minh không khỏi nhoẻn miệng cười.
Xung quanh đều là tiếng tán thưởng, bởi vì Lục Tranh Minh quả thật là tuyệt sắc của nhân gian.
Tú bà vội vàng đẩy mạnh Thẩm Khước và Lục Tranh Minh vào một nhã gian, trước khi đóng cửa còn vội vàng dặn dò Lục Tranh Minh phải cẩn thận hầu hạ vị Tiểu Vương gia này.
Nhất thời xung quanh đều yên tĩnh lại.
Thẩm Khước tìm cái ghế dài ngồi xuống, Lục Tranh Minh ngồi ở đối diện hắn.
Lục Tranh Minh đỡ tay áo rót rượu cho Thẩm Khước, Tiểu Vương gia vừa rồi còn khiêu khích thì giờ phút này đã khôi phục lại tinh thần, trở về vẻ thông minh kiêu ngạo vốn có.
Thẩm Khước đẩy chén rượu nói "Được rồi, bổn vương đến đây cũng không phải để uống rượụ"
Thẩm Khước đứng dậy, dùng quạt xếp chống dưới cằm Lục Tranh Minh, từ từ nâng mặt nàng lên.
"Dáng vẻ đúng là đẹp thật, nhưng mang danh hoa khôi, ngươi có bản lĩnh gì?"
"Vương gia đến Xuân Ngọc lâu này là để tìm cái gì?" Lục Tranh Minh không chút hoang mang hỏi.
"Nếu đã đến đây, đương nhiên là tìm hoan mua vui."
"Đã là tìm hoan mua vui, Vương gia việc gì phải chú ý đến thế, cứ một hai phải biết ta có năng lực gì mới được?"
"Ngươi.." Thẩm Khước có chút nghẹn họng không trả lời được, nhanh mồm dẻo miệng lúc trước thế nhưng không thấy bóng dáng.
Thẩm Khước cười ha ha, tựa như đã lau mắt mà nhìn đối với Lục Tranh Minh "Hay lắm, ngươi là nữ tử thanh lâu mà lại có cốt khí như vậy."
"Vương gia là người ở tầng lớp cao nhất, nhưng những người ở tầng lớp thấy như chúng ta cũng có cách sống của chúng ta, thật sự cũng không phải không chịu nổi như Vương gia đã nghĩ."
Tuy Lục Tranh Minh nói cứng như vậy nhưng cặp mắt kia lại vừa như ngập nước lại vừa như hàn băng.
Thẩm Khước bị cặp mắt kia nhìn đến hoảng loạn, muốn quay đầu đi nhưng lại nói lời để che giấu "Bổn vương không có ý này."
"Vương gia muốn hỏi nô gia có bản lĩnh gì. Vậy để Vương gia nhớ rõ, đó là bản lĩnh của tiểu nữ tử." Dứt lời, Lục Tranh Minh cười yếu ớt.
Thẩm Khước bị nụ cười của nàng khiến cho không mấy thoải mái, nhưng không ngờ hắn lại không có ý định rời đi.
Lục Tranh Minh lấy đàn tranh ra, Thẩm Khước ngồi ở một bên, nhìn tay nàng lay động, như một con bướm bay tán loạn khắp nơi.
Những nơi con bướm kia bay loạn đến phát ra âm thanh như muốn ghi tạc vào trong lòng hắn.
Thẩm Khước nhìn về phía nàng, nàng cúi đầu khiến hắn không thấy được vẻ mặt của nàng. Thẩm Khước lại từ trong khúc nhạc lạnh băng này nghe ra chút ấm áp như đã từng quen biết.

⬅ Trước Tiếp ➡