⬅ Trước Tiếp ➡

Hai người bắt taxi đến thủy cung, lúc đến đó, dòng ngườiđang chờ đợi đã kéo dài tít tắp, chỗ lấy vé cũng phải cách chỗ cô 5 6m lận. Tống Phi Vũ không thể ngờ được ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ Quốc khánh lại có nhiều người như vậy.
Thẩm Tuấn thấy quá nhiều người nên đề nghị "Bên kia vẫn còn ghế trống, anh sẽxếp hàng, em ngồi nghỉ đi."
"Không sao, em không mệt, em đứng xếp hàng cùng anh." Tống Phi Vũ đi lên đứng tiếp ở phía sau, người thanh niên cũng đi theo sau cô.
Vì có rất nhiều người chen chúc nhau nên chỉ chưa đầy một tiếng đồng hồ, Tống Phi Vũ đã khá mệt mỏi, hơn nữa dòng người lục đục ra ra vào vào, suýt chút nữa cô đã bị người khác đẩy ngã, may mà Thẩm Tuấn đã kịp thời ôm lấy cô.
Thẩm Tuấn ôm eo của người con gái, cảm thấy vòng eo rất nhỏ và mềm mại, chỉ vài giây sau, anh nhanh chóng buông ra nói "Nếu không em cứ nghỉ ngơi trước đi."
"Thôi được rồi." Tống Phi Vũ thật sự không thể kiên trì thêm được nữa, cô đành phải ngồi nghỉ một chút.
Sau khoảng gần nửa tiếng nữa, cuối cùng cũng lấy được vé, Thẩm Tuấn vẫy vẫy tay ra hiệu với người con gái ở phía xa, cô liền chạy nhanh tới.
Tống Phi Vũ nhận vé và đi vào cùng người thanh niên.
Đúng là thủy cung xứng đáng đứng số một Châu Á, nó rất rộng lớn, phải mất một ngày mới có thể đi dạo hết một vòng.
Cuối cùng, Tống Phi Vũ và Thẩm Tuấn đứng trước bể cá mập và chụp ảnh kỷ niệm, hai người đều cười tươi rỡ.
Trời hơi sẩm tối hai người mới ra ngoài, trời đã chuyển lạnh, Tống Phi Vũ ôm chặt lấy người vì lạnh, cũng may Thẩm Tuấn cởi áo khoác rồi mặc vào cho cô.
“Cảm ơn ” Thiện cảm của Tống Phi Vũ đối với người thanh niên này lại tăng lên, không chỉ có tinh thần trách nhiệm mà còn rất đáng tin cậy.
Rất hiếm khi Thẩm Tuấn nhìn thấy cô gái này mỉm cười với mình, cậu ấy thầm nghĩ “Xem ra hôm nay mình đã thể hiện rất tốt.”
==================================================
"Chờ đến khi nào khai giảng em sẽ mang trả lại cho em." Tống Phi Vũ quấn chặt áo lại, nửa thân trên được bọc kín mít nhưng hai chân trắng nõn phía dưới lại để trần, lạnh đến mức không chịu nổi.
"Không có sao, lúc nào trả lại cho anh cũng được." Thẩm Tuấn ước gì sau khi khai giảng mỗi ngày cậu đều có thể nhìn thấy cô gái này.
"Vậy được, không có việc gì nữa thì em về nhà đây." Tống Phi Vũ nhìn thời gian, cũng đến giờ cô phải về rồi.
"Bằng không thì để anh đưa em về " Thẩm Tuấn đề nghị.
"Không cần đâu, anh cũng trở về sớm chút đi." Tống Phi Vũ nghĩ nghĩ, vẫn nên từ chối.
"Vậy được, khi nào về đến nhà nhớ gọi cho anh." Thẩm Tuấn làm ra tư thế gọi điện thoại.
"Ừm." Tống Phi Vũ nói, taxi mà cô gọi đã đến, tài xế mở cửa xe cho cô chui vào, cô vẫy tay xong với cậu thì kêu xe đã chạy đi.
Về đến nhà, từ ngoài xa cô đã nhìn thấy người đàn ông đang tựa trên thân cây hút thuốc.
Chu Chính hít mây nhả khói, tâm trạng của anh đang không tốt, mới vừa rồi, sau khi anh về nhà Tống Việc đã cho anh xem ảnh chụp của cô với thằng nhóc con nào đó đang vui đùa, được cô đăng trên chế độ bạn bè, đây vốn là một bức ảnh chụp bình thường nhưng mà anh nhìn thấy lại vô cùng tức giận.
Tống Phi Vũ xuống xe, người đàn ông đó cũng nhìn thấy cô.
"Anh rể, anh đang đợi em sao?" Tống Phi Vũ mặc bộ quần áo con trai phất tay chào anh.
Xem ra hôm nay anh cũng không nghĩ thừa rồi, ngay cả quần áo cũng đã mặc thì không biết hôm nay đã làm đến chuyện gì, chẳng lẽ....
Lông mày của Chu Chính nhíu lại, nhìn cô, biểu cảm vô cùng nghiêm túc.


⬅ Trước Tiếp ➡