⬅ Trước Tiếp ➡

Trước khi đi, mẹ Tống dặn dò đủ thứ, đi học trường ở thành phố biển đó, phải nghe lời anh rể chị gái,....., phải chăm chỉ học tập, đừng có mải chơi, đừng nên ra ngoài chơi quá thường xuyên, một việc càng quan trọng là không cho cô có bạn trai.
Tống Phi Vũ nghe tai trái ra tai phải, 18 tuổi là thời kỳ phản nghịch lại bướng bỉnh cứng đầu, người lớn càng không cho phép làm cái gì thì cô càng muốn làm cái ấy.
Tàu vừa tới Trường Hải, Tống Viện đã gọi điện thoại tới.
Tống Phi Vũ nhấn nút trả lời, đầu bên kia vang lên giọng nói của Tống Viện "Tiểu Vũ, anh rể đi đón em nhé, ra nhà ga là có thể nhìn thấy anh ấy."
Cô chợt giật mình hưng phấn, người đàn ông ấy sẽ đến đón cô, thật sự không ngờ tới.
Đã bao lâu rồi chưa gặp lại anh ấy? Tống Phi Vũ cũng quên mất, không biết có thay đổi gì không, có lẽ vẫn là khuôn mặt lạnh như băng.
Vừa suy nghĩ linh tinh, cô vừa đi ra bên ngoài của nhà ga, nhưng tất cả các cửa đều là người tới đón đưa người, nhìn nửa ngày cũng không tìm được người đàn ông đó.
"Tiểu Vũ?" Ngay lúc Tống Phi Vũ đang loay hoay với đống hành lý thì có người gọi cô một tiếng từ phía saụ
Tống Phi Vũ xoay người, là Chu Chính, mấy năm không thấy, Chu Chính lúc ba mươi mấy tuổi càng thêm nam tính, cô nhìn qua, "khát vọng" trong lòng lại trỗi dậy.
==================================================
"Anh rể " Tống Phi Vũ mỉm cười ngọt ngào, cô vẫy vẫy tay chào người đàn ông.
Người đàn ông mặc một bộ âu phục sáng màu, dáng người so với trước đây càng thêm cường tráng hơn, cơ ngực đầy đặn không thể dấu dưới lớp áo âu kia, làn da cũng ngăm đen hơn rất nhiều, sự nam tính trong anh càng thêm mặn mà.
Nhưng Chu Chính suýt chút nữa không nhận ra cô gái ấy, mới mấy năm không gặp, đã thay đổi rất nhiềụ
Tống Phi Vũ quả thật khác trước kia rất nhiều, thời cấp 3 cô vẫn để tóc dài, không chú ý ăn mặc trang điểm, đứng trong đám đông sẽ bị mờ nhạt không có ai chú ý đến cô.
Hiện tại cô đã thay đổi hoàn toàn về ngoại hình, cô học được cách trang điểm, kiểu tóc cùng quần áo cũng thay đổi phong cách, đặc biệt là hai năm trở lại đây cô đã cao lên không ít, lại học làm người dẫn chương trình trong trường nữa, người đẹp da trắng chân dài lại có khí chất, đã không còn là cô bé ngày xưa nữa.
Chu Chính nhìn thoáng qua Tống Phi Vũ, ánh mắt rời đi, anh nói "Chị của em đang mang thai, hành động không tiện nên để anh tới đón em."
"Mang thai?" Tống Phi Vũ không biết chuyện đã xảy ra khi nào.
"Cô ấy chưa kịp nói với mọi người trong nhà." Chu Chính giải thích.
"Hóa ra là vậy " Tống Phi Vũ buộc tóc lại, hôm nay cô có trang điểm qua nên da dẻ vô cùng hồng hào, ngẩng đầu lên, người đàn ông tình cờ nhìn thấy cô đang cắn môi.
"Đưa hành lý cho anh, chị gái của em vẫn đang đợi chúng ta về nhà ăn tối."
Chu Chính nhướn mày, cầm lấy hành lý rồi nhanh chân sải bước đi về phía trước.
Nhìn bóng lưng của người đàn ông, Tống Phi Vũ nghĩ thầm "Người đàn ông này đối với mọi người cũng như vậy sao?"
Lúc lên xe, đợi cô gái thắt dây an toàn cẩn thận, Chu Chính mới bắt đầu khởi động xe, từ trước đến nay anh rất kiệm lời, hơn nữa đã lâu không gặp cô, tự nhiên cũng không có chủ đề gì nên nói chuyện gì, vì vậy mãi đến khi về đến nhà cũng không nói qua một câụ
Tống Viện đã làm xong cơm từ lâu, ở nhà chờ Tống Phi Vũ đến, nghe thấy tiếng chuông cửa thì đứng dậy ra mở cửa.
Tống Phi Vũ đã lâu không gặp Tống Viện, cửa vừa mở ra, cô lập tức ôm chầm lấy chị mình.


⬅ Trước Tiếp ➡