⬅ Trước Tiếp ➡

Chu Chính vừa rồi lại dễ dàng bị cô gái quyến rũ, anh cảm giác mình thật thất bại, ngoài miệng cự tuyệt, nhưng thân thể lại rất thành thật, chẳng lẽ anh cũng chỉ có vậy thôi sao? Anh cúi đầu liếc nhìn phần đũng quần, đã căng cứng rồi, quần đùi cũng phồng lên một đống tướng, để che giấu, anh chỉ có thể ăn thêm một chút nữa để đợi cho nó mềm lại rồi mới rời đi.
Mặc dù Tống Phi Vũ không có thành công, nhưng giác quan thứ sáu của phụ nữ nói cho cô biết, người đàn ông này rất nhanh sẽ không thể kiên trì thêm được nữa.
==================================================
Ngày thứ ba của kỳ nghỉ, Tống Phi Vũ vẫn ở nhà như thường lệ, không ngờ tới là người đàn ông này cũng không đi ra ngoài, có thể là công ty đã được nghỉ lễ, mấy ngày nay anh không phải đi làm.
Buổi sáng, Tống Viện chưa dậy nên Tống Phi Vũ đã tự tay làm bữa sáng, hâm sữa bò, chiên trứng gà, giăm bông và bánh mì, do có ba người ăn nên cô làm nhiều thêm một chút.
Chu Chính ra ngoài chạy bộ từ sáng sớm, bởi vì cả đêm hôm qua anh ngủ không ngon, ngọn lửa tình du͙c thiêu đốt nhưng lại không thể đè ép xuống được. Trong mơ chỉ toàn là hình ảnh của nhu͙c du͙c, anh nhớ mang máng rằng chính mình làm t̠ình rất sung sức, người phụ nữ dưới thân chổng mông lên, không nhìn rõ mặt, khi đè lên lưng cô, người phụ nữ mới quay mặt lại, cái miệng nhỏ nhắn khẽ mở, gọi anh "Anh rể."
Chu Chính bị kích thích nên đã lập tức bắn tinh, cảnh tượng trong giấc mơquá chân thực, lúc tỉnh lại, phía dưới vẫn còn cứng rắn, đáy quần dính dính nhớp nháp, sờ soạng một chút, hóa ra là tinh dich, anh thế mà lại mộng tinh.
Sau khi chạy bộ buổi sáng về, anh thấy một người con gái đang ngồi ăn sáng trong phòng khách.
Tống Phi Vũ nhìn thấy người đàn ông, cô mở miệng chào "Anh rể, buổi sáng tốt lành."
"Ừ." Chu Chính vẫn lạnh lùng như cũ.
Tống Phi Vũ đã thấy vẻ mặt này quá nhiều rồi nên không trách, cô mời người đàn ông "Em vừa chuẩn bị bữa sáng, anh qua đây ăn một chút đi."
"Không cần, em ăntrước đi." Chu Chính không thể gặp cô, vừa nhìn thấy cô, hình ảnh dâm loạn trong giấc mộng xuân tối hôm qua sẽ lập tức hiện lên.
Nhìn thấy người đàn ông chuẩn bị rời đi, Tống Phi Vũ vội nói "Em đã làm ba phần ăn, nếu không ăn thì sẽ rất lãng phí."
Chu Chính nhìn nhìn trên bàn, quả nhiên là lượng thức ăn dành cho ba người, mà sau khi chạy bộ, anh cũng thấy đói bụng nên bước đến bàn ăn, lần này anh ngồi phía đối diện với cô gái.
"Anh rể, em chiên xúc xích rất ngon, anh nếm thử." Tống Phi Vũ đẩy đĩa qua.
"Ừ." Chu Chính cầm lấy một miếng bánh mì, kẹp một miếng xúc xích và một miếng trứng, trên bàn còn có sữa bò nóng hổi, ​​anh rót một ly.
Tống Phi Vũ biết mình có cơ hội biểu hiện, cố tình dùng đũa gặp một cái xúc xích cho vào miệng rồi ngậm chặt, mút mát.
Sau đó cô nhẹ nhàng cắn một miếng và nói "Anh rể, thế nào? Ăn ngon không?"
Chu Chính thừa biết người con gái này đang dở trò gì, anh cầm cốc và uống một ngụm sữa bò.
Người đàn ông cố tình phớt lờ cô, TốngPhi Vũ dứt khoát đem xúc xíchnhét toàn bộ vào trong miệng.
Vì vẫn còn bánh mì trong miệng, lại nhét thêm xúc xích vào, khi nuốt vào quá khô, cô bị nghẹn, trong ly của mình không có sữa bò, đành phải nói với người đàn ông "Anh rể ơi, em bị nghẹn rồi, mau đưa sữa bò cho em."
Chu Chính còn tưởng rằng cô gái này đang diễn kịch, vừa nhìn mới thấy là thật sự bị nghẹn, nhanh chóng đưa sữa bò trong tay qua đó.


⬅ Trước Tiếp ➡