Phó Thư Thư im lặng một lúc, gật đầu rồi lắc đầu cảm thán "Chúc Tâm đã ở trong tình trạng như vậy rồi, chúng ta đừng làm phiền những người bên cạnh cô ấy nữa. Dù là Đường Đường hay Giang Ngật thì cũng nên có cuộc sống bình yên, dù sao thì họ cũng không phải là người của công chúng."
Khán giả "???"
Phó Thư Thư lại một lần nữa phạm phải sai lầm, sau khi lỡ lời, cô ta hoàn toàn bối rối.
Lần này cô ta thực sự không cố ý.
Cô đã nói luôn tên của người ta rồi, còn bảo là không làm phiền nữa.
Nhanh chóng tra xem tổng giám đốc của công ty nào tên là Giang Ngật
Không biết Phó Thư Thư thực sự ngây thơ hay giả vờ ngây thơ, sao cô ấy lại luôn "tốt bụng làm hỏng việc" mãi vậy? Gần đây cô ấy làm vậy quá thường xuyên rồi.
Có lẽ cô ta thực sự rất "ngây thơ đáng yêú nhỉ nhưng nếu tôi là Chúc Tâm thì sau mấy lần cô ta gây chuyện như vậy, dù là người thực vật cũng phải tức mà tỉnh lại.
Mọi người đừng làm tổn thương Đường Đường nữa, cô bé còn nhỏ như vậy.
Fan tới khống bình, bất quá tôi vẫn phải nói một câu, với tính cách của Chúc Tâm nếu cô ta không thành người thực vật, chắc bây giờ đã xé xác Phó Thư Thư trăm lần rồi... Thôi, đừng cãi, cãi là nhận sai
...
Giang Ngật liên lạc với trợ lý Trình gọi cậu ấy lập tức đến bệnh viện. Chỉ ra ngoài một chuyến mà ở nhà đã xảy ra quá nhiều chuyện, dì Ngô bị đuổi việc, còn bác Trần lái xe thì quá thật thà, vừa nãy suýt nữa đưa người lạ vào phòng bệnh, Giang Ngật không tin tưởng được.
Bệnh viện cách công ty không xa trợ lý Trình rất nhanh đã đến, bên này Giang Ngật đang chuẩn bị đẩy Chúc Tâm đi kiểm tra.
Trong điện thoại, Giang tiên sinh chỉ dặn cậu ấy lập tức đến bệnh viện, trợ lý Trình còn tưởng là chuyện của cô streamer kia vẫn chưa giải quyết xong, dù sao thì những năm gần đây cậu ấy không hiểu rõ tình cảm của vợ chồng Giang Ngật thế nào nhưng cậu ấy có thể thấy rõ sự bảo vệ của Giang Ngật đối với vợ con.
Trợ lý Trình chạy vội quá, để không tỏ ra hấp tấp thiếu chuyên nghiệp vừa ra khỏi thang máy cậu ấy đã khom lưng thở dốc.
Đợi đến khi thở đều rồi hít một hơi thật sâu, đi qua hành lang đến phòng bệnh.
Nhưng, một bước, hai bước, đến bước thứ ba thì trợ lý Trình ngây người.
Đó không phải bà chủ sao?
Từ góc nhìn của trợ lý Trình thì bà chủ vừa gầy vừa yếu, quần áo bệnh nhân trên người rộng thùng thình, không còn khí thế như trước kia mặc váy dạ hội nâng ly rượu trong những buổi tiệc tối nữa.
"Giang Ngật." Giọng cô rất nhẹ, không có lực.
Đối với việc Chúc Tâm chê bai cái tên anh đặt, Giang Ngật không để bụng.
Anh quay lại xe lăn, đẩy cô về phía trước, nói "Anh thấy khá hay."
Dừng lại một lát, anh lại nói "Nếu em không thích thì đổi tên khác."
Chúc Tâm chìm vào suy tư "Đổi tên gì cho hay nhỉ?"
"Em tự thương lượng với cục cưng đi." Giọng Giang Ngật bình thản.
Động tác quay đầu này quá khó khăn, Chúc Tâm không làm khó mình, chỉ lườm anh một cái.
"Cục cưng và em còn chưa có tình cảm." Cô oán trách "Sẽ không nghe lời em đâụ"
"Vậy thì cứ gọi tên này đi." Giang Ngật nói.
Chúc Tâm nắm chặt tay.
Hai người đúng là không hợp nhau nổi
...
Trong lúc Chúc Tâm được đưa đi kiểm tra, Đường Đường được trợ lý Trình trông, vẫn luôn ở trong phòng bệnh chờ ba mẹ về.
Bé con không có khái niệm về thời gian, lật lật sách truyện cổ tích, nhìn từng dòng chữ trên đó, tâm trí đã sớm bay ra ngoài cửa sổ.
"Chú Trình ơi, tại sao mẹ chỉ ngủ bốn năm là tỉnh dậy rồi ạ?"
"Bốn năm còn chưa lâu sao?"
"Nhưng mà Thụy Mỹ Nhân ngủ một trăm năm cơ mà "
Thụy Mỹ Nhân tên tiếng trung của người đẹp ngủ trong rừng
"Chú cũng không biết..."
Đường Đường và chú Trình nói chuyện không hợp nhau, chống cằm buồn chán.