⬅ Trước Tiếp ➡
Hồ Tú Liên trong lòng ngạc nhiên, lúc cho củi vào lò dùng khẩu hình hỏi Ninh Lan “Chuyện gì vậy?”
Ninh Lan thả giỏ trúc trên lưng xuống bên bếp chuẩn bị nấu thức ăn cho heo lắc lắc đầu với Hồ Tú Liên không nói gì.
Ninh Hương vào phòng bỏ túi xuống, không lập tức đi ra mà là ngồi trên giường nghỉ ngơi một lúc. Đợi đến khi Hồ Tú Liên nấu cơm xong, Ninh Lan cũng đã nấu thức ăn cho heo chăn heo xong, cô mới chậm rì rì từ trong phòng đi ra.
Hồ Tú Liên đang cắt cải cúc trên thớt gỗ, chặt ngang mấy xong cái buông dao xuống nhìn Ninh Hương nói “A Hương con biết cắt, con đến cắt đi. Cắt xong thì cha con cũng về đến nhà thì đúng lúc ăn cơm.”
Ninh Hương vẫn không nói gì nhiều, đi qua cho trông chảo đợi nóng lên.
Ninh Lan nhóm lửa ở sau bếp, Hồ Tú Lan vừa bóc tỏi vừa thăm dò hỏi “Là con đánh nhau với mẹ chồng à?”
Ninh Hương cho một chút mỡ heo vào chảo, nhìn mỡ heo nóng chảy trong chảo dần dần tan ra, đơn giản đáp “Là Giang Ngạn đẩy.”
Hồ Tú Liên ngẩng đầu nhìn cô, một lúc lâu sau mới cười nhẹ nhõm nói “Ôi dào ôi, mẹ còn tưởng mẹ chồng con ủy khuất con chứ. Con với đứa bé Giang Ngạn thì tức giận cái gì? Con làm mẹ, phải kiên nhẫn một chút, trẻ con ai cũng thế cả.”
Ninh Hương cho tỏi băm nhỏ vào chảo, đợi mỡ heo tỏa ra hương vị tỏi, lại cho cải cúc đã cắt vào trong chảo đảo mấy cái, cô mở miệng nói “Con không phải mẹ của nó.”
Hồ Tú Liên bị cô nói cho ngơ ngác, chớp chớp mắt nói “Lời này nói trước mặt chúng ta thì thôi, không được để người nhà họ Giang nghe thấy được. Cho dù trong lòng không thoải mái thế nào đi chăng nữa cũng không thể nói như thế. Có thể gả cho xưởng trưởng Giang là phúc khí của con ”
Ninh Hương nhịn không được cười lạnh một tiếng, cho lá cải cúc vào chảo, xẻng xào tiếp tục đảo rau, “Ninh A Hương con đây sợ là mệnh mỏng không hưởng được phúc khí này, lời này cũng không sợ ai nghe được, bắt đầu từ hôm nay, con không phải là người của nhà họ Giang nữa. Cái phúc này ai cần thì cứ lấy.”
Ninh Hương rất ít khi nói chuyện cứng rắn như vậy, Ninh Lan đang nhóm lửa ở sau bếp cũng ngẩng đầu nhìn cô hai cái.
Hồ Tú Liên càng là ấn đường nhăn hết lại nhìn Ninh Hương nói “Nói linh tinh, mày bị đụng nhầm chỗ à? Cái gì gọi là cái phúc khí này ai muốn thì lấy? Mày là người vợ mà xưởng trưởng Giang cưới hỏi đàng hoàng, phúc khí này cả đời này chỉ có mày đến hưởng ”
Ninh Hương thả xẻng xào trong tay xuống, cho chút muối vào chảo, “Đây là thứ phúc khí gì chứ? Người đàn ông của mình quanh năm không về nhà, đơn thuần là tìm một vú em ở lại nhà hầu hạ mẹ già với 3 đứa nhỏ mà thôi. Trong nhà không ai coi con là người, a hoàn của xã hội cũ chẳng qua cũng chỉ như này, đây là thứ phúc gì chứ?”
Hồ Tú Liên cũng cảm thấy Ninh Hương lần này chắc là chịu oan ức không nhỏ, nhưng bà cũng không dám gây chuyện với người nhà họ Giang, chỉ đành tận tình khuyên bảo Ninh Hương “Phụ nữ chúng ta à, sinh ra chính là như vậy, gả cho ai thì không phải sống chứ? Xưởng trưởng Giang là lãnh đạo, mày gả cho nó không lo ăn không lo mặc, ra ngoài cũng nở mày nở mặt, ngay cả nhà mình cũng hưởng được chút tiếng thơm. Công việc của Ninh Lan sau này, tiền đồ của Ninh Ba Ninh Dương, đều dựa vào xưởng trưởng Giang cả. Người có thân phận như vậy đi đâu tìm? Nếu không phải người ta có ba đứa con, căn bản không đến lượt mày, có đúng không?”
Ninh Hương nghe mà tức cả ngực, cô cầm xẻng xào lên đang muốn cho rau lên đĩa, ngay khi xẻng sắp chạm đến rau đột nhiên đập xuống chảo một phát, “khang tang” một tiếng kêu lên, Hồ Tú Liên và Ninh Lan cùng run một cái.
⬅ Trước Tiếp ➡