⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Tiếu Tiếu cả hai kiếp cũng chưa cao đến một mét sáu thừa nhận mình rất ghen tỵ, vậy mà anh còn cao hơn cô nhiều như vậy, chẳng trách lại giống như cây bạch dương nhỏ cao ngất đến vậy.
Hàn Thành nhìn xuống thấy cô bĩu môi, có thể nhìn ra được cô chắc hẳn không quá một mét sáu, anh cũng không hỏi lại chiều cao của cô mà quay người tiếp tục bước đi.
Hai người nửa đời không quan nhau đã đi về nhà họ Tô như vậy, nhóm người lớn vẫn chưa tan làm, đứa cháu trai nhỏ sáu tuổi Tiểu Bảo tan học trở về trong tay cầm một túi đựng giun, từ xa đã gọi “cô ơi” “cô ơi” không ngừng.
Hàn Thành quan sát sân nhà, sân của nhà họ Tô rất lớn tuy rằng là nhà đất bằng gạch bùn nhưng ngược lại cũng được dọn dẹp đâu ra đấy, trên mặt đất sạch sẽ không có mấy thứ như phân gà hay đồ ăn thừa, có thể nhìn ra được nữ chủ nhân của nhà này rất chịu khó.
Tô Tiếu Tiếu gọi Hàn Thành ngồi xuống, Tiểu Bảo giống như một khẩu pháo nhỏ bắn vào trong. Cổ họng của đứa trẻ vô cùng lớn “Cô ơi cháu nhìn thấy cả rồi, đây là chú phải không? Mọi người đều đang nói cô sắp đi làm mẹ kế của người khác, thật sao ạ?”
Trong thôn không có bí mật, cũng không có thứ gì giải trí nên chuyện to hơn quả rắm cũng có thể trở thành đề tài nói chuyện khi uống trà sau bữa cơm của các xã viên, còn chưa tới một lúc mọi người đều đã biết hết, tối hôm qua khi người lớn nói chuyện bạn nhỏ sáu tuổi nghe được cái hiểu cái không, hôm nay trở lại trường học được các bạn học vây lại hỏi lên hỏi xuống còn có gì không biết nữa?
Hàn Thành liếc mắt nhìn đứa trẻ cũng không lớn hơn con trai lớn của mình bao nhiêu nhưng suy nghĩ lại rõ ràng này với vẻ lạnh lùng, đứa trẻ phơi nắng đến rất đen nhưng lại rất khỏe mạnh, hai con mắt trông vô cùng có thần, lại nghĩ đến con trai mình anh buồn bực đến mức nhất thời không muốn nói chuyện nữa.
Tô Tiếu Tiếu ngồi xổm xuống nhéo mặt đứa trẻ “Trách nhiệm của bạn nhỏ là phải chăm chỉ đi học, lớn lên khỏe mạnh, đừng nhiều chuyện như vậy, mau cho gà mái nhỏ của cháu ăn đi, ngày mai có trứng gà ăn hay không phụ thuộc cả vào cháu đấy.”
Tiểu Bảo nghiêng đầu liếc mắt nhìn Hàn Thành, đại khái là bị quân trang trên người anh dọa sợ, cậu bé trừng to mắt nhìn từ trên xuống dưới sau đó bĩu môi thì thầm “Vâng ạ, người chú này cũng rất đẹp trai đó.”
Nói xong cậu bé nhét cặp sách vào lòng Tô Tiếu Tiếu còn mình thì xách giun mới đào trên đường đi cho gà mái nhỏ ăn.
Tô Tiếu Tiếu ở phía sau gọi cậu bé “Ăn xong thì qua đây ăn bánh bao thịt nhé.”
Đôi mắt của đứa trẻ “ting” một cái sáng ngời, muốn chạy trở lại nhưng nhìn giun trên tay rồi lại nhìn cô nhà mình, cuối cùng vẫn chọn cho gà ăn trước.
Tô Tiếu Tiếu thấy Hàn Thành nhìn Tiểu Bảo chằm chằm mới giải thích “Tiểu Bảo là con trai của anh hai em, năm nay sáu tuổi vừa mới học xong ca sáng, con trai anh cũng sêm tuổi cậu bé đúng không?”
Tô Tiếu Tiếu vốn còn muốn hỏi thêm vài câu liên quan đến tình hình của con trai anh, nhưng cha mẹ anh hai chị hai của cô như đã hẹn sẵn cùng nhau trở về, vừa vào cửa đã nhìn thẳng vào Hàn Thành.
Chị hai Trương Xuân Anh hít ngược một ngụm khí lạnh “Đây là chú đấy sao? Cũng đẹp trai quá rồi thì phải?”
Lý Ngọc Phụng kéo cánh tay cô ta một cái “Còn lâu mới đến thành như thế, toàn nói vớ vẩn gì đâu, mau đi nấu cơm đi.”
Trương Xuân Anh bĩu môi “Hôm nay đến phiên Tiếu Tiếu nấu cơm mà.”
Tô Tiếu Tiếu bước qua “Cha, mẹ, anh hai chị hai, để em giới thiệu với mọi người một chút, đây là Hàn Thành.”
Sau đó lại lần lượt giới thiệu người nhà với Hàn Thành một lượt.
Hàn Thành chào hỏi một cách lễ phép.
⬅ Trước Tiếp ➡