⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Chiêu Đệ lại cẩn thận hồi tưởng một phen " Cái gì đều không cần phải nói, chúng ta chưa thu đồ vật của Vương gia, không cần thiết phải giải thích cùng Vương gia. Chung Kiến Quốc là quân nhân, Vương gia không dám đắc tội Chung Kiến Quốc, cũng không dám khó xử nhà chúng ta.
"Cha, mẹ, người nhà quê đều rất bảo thủ, Vương gia nếu như biết con đã quen qua bạn trai, nhất định cho rằng con là một đứa con gái bất chính, lúc trước con mới một mực do dự." Đây là lời nói thật, nhưng là nguyên chủ không nghĩ đến điểm này.
"Haz, con nghĩ đúng rồi. Người nhà quê chúng ta quan tâm nhất là sự trong sạch của một cô gái, trái lại không quan tâm cô gái đó có học vấn cao như thế nào, con không gả cho Chung Kiến Quốc, sau này cũng phải gả cho người thành thị." Cha Tống nhìn về phía mẹ Tống, "Chuyện của Chiêu Đệ cứ định như vậy đi. Chúng ta là ở chờ ở nhà, hay là đi vào thành phố?"
Mẹ Tống không chút suy nghĩ "Yêm gả con gái đi, nào có đạo lý phải đưa tới cửa nhà họ, kêu cậu ta tự mình tới. Cậu ta không tới, cậu ta không tới, yêm, yêm liền nuôi Chiêu Đệ cả đời."
" Mẹ, nhỏ giọng chút, chị cả sẽ nghe thấy ." Tống Chiêu Đệ vội vã nhắc nhở.
Theo bản năng mẹ Tống lấy tay che miệng lại, rồi nhìn về bên ngoài, nghe được loáng thoáng thanh âm cọ nồi "Cách khá xa, không nghe được." Chuyển hướng về phía cha Tống, "Yêm ngày mai liền mang Chiêu Đệ đi may hai bộ quần áo?"
"Chúng ta nhà có phiếu vải sao?" Tống Chiêu Đệ hỏi.
Mẹ Tống nghẹn một chút "Mẹ đi tìm người đổi."
"Đừng đổi ." Tống Chiêu Đệ nói, " Chờ Chung Kiến Quốc đến đây, con kêu anh ta đi đổi."
Cha Tống gật đầu "Chiêu Đệ nói đúng. Mặc dù Chiêu Đệ nhà chúng ta có quen biết bạn trai, nhưng tốt xấu gì cũng là một sinh viên, gả cho Chung Kiến Quốc là phúc khí mà kiếp trước của cậu ta đã tu luyện được, tất nhiên phải để cho câụ ta giúp Chiêu Đệ may quần áo mới."
" Mẹ, đừng khóc." Theo bản năng Tống Chiêu Đệ đi tìm giấy, lại nghĩ ra thời đại này cũng không phải năm 2006, 2007, mà là năm 1967, cô học cách làm của người thời đại này, giơ lên tay áo mà lau nước mắt cho mẹ Tống, " Nếu như Chung Kiến Quốc là Trung Úy, một tháng được mấy chục khối tiền, con cũng không gả cho anh ta. Mẹ và cha chớ có suy nghĩ quá nhiều, hết thảy chờ con trông thấy người lại bàn saụ"
"Đúng vậy " Cha Tống nói thêm, "Tốt nghiệp đại học rồi tham gia quân đội được tám năm, vẫn chỉ là một Trung Úy, người như vậy có khi còn không bằng Vương Đắc Quý."
Mẹ Tống "Nhưng mà Vương Đắc Quý cũng không thể gả, nếu cậu ta biết Chiêu Đệ của yêm... Không chừng sao ghét bỏ con gái của yêm." Lời vừa nói ra, nước mắt lại tuôn trào. Mẹ Tống tin con gái nhà mình chỉ quen qua một người bạn trai, người khác không biết sẽ không tin tưởng, "Chiêu Đệ của yêm, sao con lại có mệnh khổ như vậy."
"Sao còn khóc nữa ?" Chị cả Tống đi tới, chân mày nhíu chặt, "Mẹ, Chiêu Đệ chướng mắt Vương Đắc Quý, lại không muốn gả cho Chung Kiến Quốc, ngày khác yêm đi xưởng gia cụ để làm việc sẽ hỏi nhà ai có con trai tuổi tác không chênh mấy so với Chiêu Đệ."
Mẹ Tống thu hồi nước mắt "Đừng hỏi . Mẹ là lo lắng mẹ kế làm không tốt. Con cái nhà người ta, đánh không được mắng không xong, không đánh không mắng không thành tài, Chung Kiến Quốc còn oán trách Chiêu Đệ. Mẹ nghĩ đến những thứ này thì tâm lý đều sợ đến phát hoảng."
"Đánh không được mắng không xong, để nó đói ba ngày liền thành thực ." Chị cả Tống nhìn về phía Tống Chiêu Đệ, "Chung Kiến Quốc dám che chở, liền không cho anh ta gặp con nữa."
Tống Chiêu Đệ cố ý hỏi "Nếu Chung Kiến Quốc đuổi em đi thì sao?"
⬅ Trước Tiếp ➡