⬅ Trước Tiếp ➡
Không phải lần đầu tiên gặp phải cảnh sát kiểm tra phòng, thân phận của hai người đã sớm nói trước, chỉ cần nói là người yêu là được, Tô Đường không hoảng loạn chút nào.
Anh ta quay đầu nói với Kiều Nhiễm: "Nhiễm Nhiễm, lấy thẻ căn cước ra một chút, ở ví tiền trong áo khoác của anh."
Kiều Nhiễm nhìn ánh mắt trấn an của anh ta gật nhẹ đầu, đứng dậy cầm thẻ căn cước của mình và anh ta ra, đi tới cửa.
Cửa chỉ mở ra một nửa, trước đó bên ngoài không nhìn thấy tình hình bên trong, bây giờ Kiều Nhiễm đi tới, cuối cùng hai cảnh sát mới thấy rõ bộ dạng của cô.
"Kiều Nhiễm?!"
Người đàn ông cao lớn khuôn mặt tuấn lãng vẻ mặt khiếp sợ nhìn cô.
Kiều Nhiễm sững sờ, nhìn anh rù rì nói: "Chú, Phong.."
Phong Vũ nhìn cô một chút, lại nhìn người đàn ông trần trụi bên cạnh, mặt đen lại hoàn toàn.
"Cháu ở đây làm gì?"
Phong Vũ tiến lên một bước, bắt lấy tay cô kéo ra ngoài, ánh mắt sắc bén liếc nhìn thân thể cô.
Cảnh sát đi cùng anh bối rối nhưng cũng không dám xen vào, ai cũng biết thời điểm Phong Vũ nổi giận rất đáng sợ.
Tất cả mọi người sợ Phong Vũ, nhưng Kiều Nhiễm không sợ, cô không sợ gì nhìn thẳng anh, trên mặt bình thản không gợn sóng.
Phong Vũ nhìn bộ dáng này của cô liền đau đầu, thân là ba dượng của con bé, anh gần như chưa từng quản Kiều Nhiễm, mà Kiều Nhiễm cũng không cần anh quản, học tập sinh hoạt đều không cần anh quan tâm, là một đứa bé rất tốt, không ngờ bé ngoan này không làm thì thôi, vừa làm liền kinh người, lại dám thuê phòng với người khác!
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành.
Tô Đường cho là Kiều Nhiễm sợ choáng váng, xen vào nói: "Chào anh, là như thế này, Nhiễm Nhiễm cô ấy ----"
"Cậu câm miệng cho tôi!"
Phong Vũ nghe thấy cậu ta gọi con bé là Nhiễm Nhiễm, cô gái nhỏ tuổi còn chưa lớn, bình thường lại ngoan như vậy, nhất định là cậu ta dụ dỗ!
Tô Đường bị anh làm sợ hết hồn, sờ cái mũi, lực bất tòng tâm nhún vai.
Người đàn ông sắc mặt đen trầm nắm lấy cô gái xinh xắn nhỏ nhắn, nhìn cô quát nhẹ: "Kiều Nhiễm, trả lời chú, cháu ở đây làm gì?"
Kiều Nhiễm chưa từng thấy bộ dạng này của anh, trong trí nhớ anh luôn bận rộn nhiều việc, ngay cả thời gian ăn cơm chung cũng không có, đối xử với mình cũng hầu như là trực tiếp cho tiền sinh hoạt, sau đó khen tượng trưng vài câu 'Thành tích rất tốt, tiếp tục cố gắng' gì đó, chưa từng thấy anh nổi giận.
Ánh mắt người đàn ông quá sắc bén, Kiều Nhiễm nhìn thẳng anh, hời hợt nói: "Thuê phòng, phá thân."
Cảnh sát ở bên cạnh xem trò vui bị lời nói kinh người của cô làm sặc, ho nửa ngày.
Tô Đường cũng không đành lòng nhìn thẳng, che kín mặt, thầm nghĩ: Cô gái nhỏ này thực sự cũng quá..
Phong Vũ bị cô chọc tức đến vừa đen vừa đỏ, tay lớn nắm chặt cổ tay cô, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Cảnh sát bên cạnh nhìn không nổi, vỗ vai anh, nói nhỏ: "Anh Vũ?"
Phong Vũ hít sâu một hơi, kéo Kiều Nhiễm xoay người rời đi.
"Nhiệm vụ còn lại giao cho cậu, tôi có chút việc về nhà trước."

⬅ Trước Tiếp ➡