Hải Diêu cầm lấy khăn tay, động tác máy móc lau nước mắt, một hồi lâu, cô mới nhìn về phía Thịnh Hạ, vừa mới mở miệng, nước mặt lại rơi xuống: "Hạ Hạ, là Nhã Như, Trình Nhã Như đã trở về rồi..."
Thịnh Hạ lập tức hoảng sợ lui về phía sau mấy bước, giống như giữa trời nắng có một tia sét đùng đoàng đánh về phía mình, hơn nửa ngày cũng nói không nên lời.
Hải Diêu thấy cô ấy như vậy, lau nước mắt cười khổ một cái: "Hạ Hạ, ngay cả cậu cũng giật mình như vậy, Thế Quân, càng không cần phải nói đi."
"Cô ấy... Không phải ba năm trước đã ra nước ngoài với người đàn ông kia sao? Đang êm đẹp đột nhiên trở về..." Thịnh Hạ đang nói, bỗng nhiên tỉnh lại, vẻ mặt nhẹ nhõm : "Đại Diêu, cậu lo lắng cái gì a, nói không chừng Trình Nhã Như đã sớm kết hôn, trở lại thì trở lại thôi! Hiện tại Lục Thế Quân là chồng của cậu!"
Thịnh Hạ nghĩ đến cái này, trái tim lập tức rơi xuống, cười hì hì an ủi bạn tốt.
Mặc kệ cô ấy nói thế nào, Hải Diêu vẫn là dáng vẻ tâm sự nặng nề, không bao lâu, Hải Diêu liền đứng dậy muốn trở về, Thịnh Hạ nhìn dáng vẻ của cô mất hồn mất vía có chút lo lắng cho cô, đang muốn đóng cửa tiệm đưa cô về, điện thoại bỗng nhiên vang lên, Thịnh Hạ cầm lên nhìn liền run một cái, bước chân cũng ngừng lại.
Hải Diêu biết cô ấy có việc, liền nỗ lực cười cười an ủi cô ấy: "Không có việc gì, tớ ra ngoài đón xe sẽ về nhanh thôi, cậu làm việc của cậu đi."
Thịnh Hạ cũng không kiên trì, sắc mặt cô ấy hơi trắng bệch, cắn môi gật đầu, cho đến khi Đông Hải Diêu đi một quãng xa, cô ấy mới ấn nút nghe, bên tai lập tức truyền đến giọng nói trầm thấp có chút không vui của người kia: "Sao lại nghe điện thoại chậm như vậy, Kim Đế 808, cho em nửa tiếng để trang điểm làm đẹp, động tác nhanh chút! Đúng rồi, đừng ăn mặc phong trần như lần trước, khiến tôi mất mặt!"
Thịnh Hạ giống như là một con thỏ nhỏ hiền lành gật đầu đồng ý, hình như người kia hơi hài lòng, hừ một tiếng liền cúp điện thoại.
Cô ấy cầm điện thoại, cả người đều có chút phát run, dáng vẻ tùy tiện trước sau như một đã không còn chút gì, thay vào đó lại là sự bất lực yếu ớt.
Tự an ủi mình.
Cô ấy cầm điện thoại, cả người đều có chút phát run, dáng vẻ tùy tiện trước sau như một đã không còn chút gì, thay vào đó lại là sự bất lực yếu ớt.
Nếu Hải Diêu nhìn thấy Thịnh Hạ như vậy, nhất định sẽ chạy tới sờ trán xem cô ấy có bị sốt hay không —— hai người cùng nhau lớn lên từ khi còn nhỏ, Hải Diêu trời sinh đã lương thiện mềm yếu, Thịnh Hạ lại là một tomboy hùng hùng hổ hổ, làm bạn bè vài chục năm, vẫn luôn là Thịnh Hạ bảo vệ cô.
Hải Diêu gọi xe về nhà, đi thang máy lên lầu, lấy chìa khoá ra mở cửa. Lúc vào cửa còn rón rén thả nhẹ bước chân, thế nhưng phòng khách cũng không có người, cô chưa hết hi vọng, lại mở cửa phòng ngủ, vẫn không thấy bóng dáng Lục Thế Quân, bức ảnh cưới to trên vách tường ở đầu giường, cô dâu trên bức ảnh đang nở nụ cười hạnh phúc, vẻ mặt chú rể lại lạnh nhạt.
Hải Diêu sững sờ nhìn ngắm một hồi lâu, trái tim cũng dần ấm áp lại, câu nói của Thịnh Hạ quanh quẩn bên tai cô, cô cảm thấy mình đã sống lại, đúng vậy a, Thế Quân đã là chồng của cô, có lẽ Nhã Như đã sớm lập gia đình, lần gặp mặt này, nói không chừng chỉ là bạn bè lâu năm gặp gỡ trò chuyện mà thôi.
Cô cảm thấy như mình lại có sức lực, xuyên qua phòng tắm mở cửa ở bên trong phòng ngủ, tuy biết rõ bên trong không có ai, lại vẫn cố chấp đi vào tìm một vòng, sau đó lại đi qua thư phòng, nhà bếp, nhà ăn, thậm chí phòng chứa đồ, đến cuối cùng, Hải Diêu lại cảm giác mình quá ngu ngốc, lắc đầu đi tắm rửa.
Lúc cô tắm rửa xong đi ra, vừa vặn cửa phòng mở ra, Hải Diêu vừa lau mái tóc dài ướt nhẹp dẫm lên dép lê, cả người ướt nhẹp chạy tới, Lục Thế Quân còn chưa thấy rõ người trước mặt, dáng người nhỏ xinh lại ấm áp đã nhào vào trong ngực anh ta.
"Thế Quân, anh đã về rồi." Người trong ngực ngẩng khuôn mặt chỉ to bằng bàn tay lên, mắt to ngập nước nhìn anh ta, lại không khỏi mang theo vài phần điềm đạm đáng yêu, Lục Thế Quân cảm giác mình có chút mềm lòng, vốn dĩ muốn đẩy cô ra, cũng đành phải ngừng lại.
Anh ta gật đầu, khóe môi nở một nụ cười hiếm thấy: "Em làm ướt áo sơ mi của anh rồi."
Hải Diêu có chút ngượng ngùng lui ra, cô cầm lấy khăn mặt, giống như cô vợ nhỏ nhu thuận cắn môi dưới nhìn anh ta, cho đến khi Lục Thế Quân xoay người đổi giày, Hải Diêu mới như vừa tỉnh ngộ vội vàng ngồi xổm xuống, cô lấy dép lê của anh ta ra, sau đó liền muốn cởi giày cho anh ta giống thường ngày...
Lục Thế Quân lại khác thường né tránh, Hải Diêu dừng tay lại, ngẩng đầu lên nhìn anh ta, trong con ngươi mang theo sự nghi ngờ nhàn nhạt, Lục Thế Quân chợt có chút không dám nhìn vào đôi mắt đen trắng rõ ràng của cô: "Anh tự làm được, em đi sấy tóc đi."
"Không phải bình thường đều là em làm những cái này sao?" Hải Diêu dịu dàng hỏi một câu, trong lòng Lục Thế Quân nóng nảy, lại không nói gì nữa, yên lặng để mặc Hải Diêu thay giày cho anh ta.
Sau khi anh ta đi tắm rửa, cô liền vào phòng ngủ sấy tóc, tóc được sấy khô, anh ta cũng tắm rửa sạch sẽ đi ra.
Cái khăn tắm miễn cưỡng quấn quanh ngang hông, từng giọt nước trên mái tóc ẩm ướt nhỏ giọt lướt qua da thịt màu mật ong, Hải Diêu nhìn qua đã cảm thấy thẹn thùng, tuy đã kết hôn một năm, sớm là vợ chồng thật sự, nhưng chỉ cần nhìn thấy như vậy thì cô vẫn xấu hổ đỏ mặt...
Chủ động.
Lục Thế Quân mới vừa đi tới bên giường, bàn tay mềm mại ấm áp của Hải Diêu đã vờn quanh người anh ta, cô quỳ ở trên giường, đôi môi mềm mại hôn từ trên trán anh ta lướt qua sống mũi cao thẳng, Lục Thế Quân chỉ cảm thấy một đám lửa tràn ngập, anh ta nắm chặt cánh tay nhỏ gầy của Hải Diêu: "Hải Diêu, đêm nay anh..."
Anh ta còn chưa nói xong, đôi môi ngọt ngào mềm mại của Hải Diêu đã che môi anh ta lại, đầu lưỡi của cô ngây ngô đẩy cánh môi mỏng của anh ta ra, khiến những lời chưa kịp nói ra phải nuốt trở về...
Lục Thế Quân chỉ cảm thấy mùi hương ấm áp quen thuộc phả vào chóp mũi, đôi môi phấn nộn mang theo hơi thở non nớt đang ngậm mút bờ môi anh ta, lưỡi của cô miêu tả đôi mổi mỏng của anh, đẩy hàm răng hơi cắn chặt ra, cùng lưỡi của anh ta quấn quít lấy nhau...
Lục Thế Quân có chút giật mình, theo đó mà nhìn lại, chỉ thấy hai má của cô đỏ hồng, đôi mắt đóng chặt, có lẽ là quá khẩn trương, hai đầu lông mày mang theo sự dứt khoát bằng bất cứ giá nào, cặp lông mi đen nhánh cong cong như cánh quạt nổi bật trên da thịt trắng nón, sống mũi thanh tú thẳng thớm, lông mày hơi cau lại, mái tóc dài hơi rối lười biếng xõa tung trên vai và mặt anh ta, đây là người vợ dịu dàng hiền lương của anh ta, vậy mà cũng thấy mấy phần phong tình.
Cô hôn không được lưu loát, lại không khỏi làm anh ta phấn khởi, Lục Thế Quân không hề cự tuyệt, lập tức đảo khách thành chủ, bàn tay của anh ta nâng gáy cô lên, muốn vòng eo mềm mại của cô sát lại gần, nụ hôn của anh ta dần sâu hơn, dường như muốn nuốt cả môi lưỡi cô vào trong bụng...
Nhịp tim của Hải Diêu đập nhanh hơn, hận không thể nhắm mắt lại dứt khoát ngất đi, thân thể nặng nề của Lục Thế Quân đè lên, đầu óc cô nóng lên, quyết định chắc chắn, trong nháy mắt bị anh ta đè lên trở tay ôm lấy cánh tay anh ta khiến anh ta nhào vào trên giường...
Lục Thế Quân không khỏi hoảng hốt mở mắt ra nhìn cô, Hải Diêu lại liếc anh một cái liền quay mặt đi, hai tay giao nhau ngón tay nắm chặt áo lót nhỏ màu trắng kéo ra một phát, tóc dài như thác nước đổ xuống, thân thể trơn bóng như ngọc của cô không chút che đậy hiện ra trước mắt anh ta...
"Hải Diêu..." Lục Thế Quân không khỏi có chút lo lắng, cô bị cái gì kích thích hay là thế nào, sao tính tình lại bất ngờ thay đổi lớn như vậy?
Giờ phút này Hải Diêu dạng chân ngồi trên người anh ta, nghe anh ta gọi tên cô, mặt cô rất nóng, căn bản không dám nhìn thẳng vào anh ta, bàn tay tìm đến nơi nam tính của anh ta, Hải Diêu nắm chặt nâng lên, hơi giãy dụa dần dần cho vào, cả một bụng nghi vấn của Lục Thế Quân đều tan thành mây khói.
Cô thẳng người, thân thể nhỏ yếu đè xuống từng chút một, Lục Thế Quân bị cô tra tấn cả người đầy mồ hôi, cơ bắp siết chặt lại cứng rắn như đá, làn da màu mật ong phiếm nước, anh ta vừa thở dốc vừa nắm chặt eo cô không cho phép cô vặn vẹo né tránh, Hải Diêu ngẩng đầu lên, hàm răng cắn chặt môi dưới gần như chảy máu, cuối cùng phát ra vài tiếng rên rỉ nhàn nhạt...
Dường như anh ta chịu không nổi, hung hăng hất đầu, mái tóc ngắn đen nhánh ướt sũng dán lên trán, giọng nói khàn khàn trầm thấp thỉnh thoảng vang lên: "Diêu Diêu. .. Chờ một chút, anh lấy bao..."
Hải Diêu không nghe được cái gì, vòng eo nhỏ nhắn lắc một cái, lòng bàn tay thấm ướt vịn lên vai anh ta hung hăng dùng sức, vòng eo nhỏ nhắn nặng nề đè xuống, Lục Thế Quân gầm nhẹ một tiếng, không lo lắng được gì khác xoay người đè cô ở dưới thân...
Anh ta như bị đốt lên ngọn lửa nhiệt tình, so sánh với người nguội lạnh như nước luôn hoàn thành qua loa cho xong, đêm nay giống như đã biến thành người khác.
Hải Diêu mở to hai mắt mơ hồ nhìn trần nhà trên đầu, phía sau lưng cọ xát với giường lớn, tiếng rên rỉ của cô rối loạn, ngón tay của cô trượt xuống khỏi phần lưng ướt đẫm của anh ta, giống như thân thể không còn là của chính mình, trong đầu cũng mông lung hỗn loạn, kí ức biến thành những mảnh nhỏ hỗn loạn.
Không muốn có con.
Thân thể của cô vui vẻ, linh hồn lại như bị gông xiềng nặng nề giữ chặt.
Anh ta bắt đầu tăng tốc, tiếng thở dốc không ngừng vang lên, mồ hôi trên trán nhỏ giọt lên ngực và mặt cô, Hải Diêu bỗng nhiên hơi nâng cần cổ thon dài lên, hai cánh tay cô quấn quanh cổ anh ta, đôi môi bị hôn đến sưng đỏ bỗng nhiên dán lên bên tai anh ta nhẹ nhàng cắn nơi mẫn cảm đó một cái, Lục Thế Quân sắp rút ra lại bị động tác đột ngột đó làm cho dừng lại, anh ta gầm nhẹ một tiếng, thân thể nặng nề áp xuống, Hải Diêu gắt gao nhắm mắt lại, trong lòng lại len lén thở dài một hơi.