Chương 6
xe hoa đưa cô đến trước biệt thự nhà họ Mộ, đoàn đón dâu xếp hàng dài trước cổng, Mộ Thuấn Hoa mặc âu phục chỉnh tề, khuôn mặt tràn đầy ý cười hạnh phúc, tự tay mở cửa xe, ôm cô vào đại sảnh trang hoàng lộng lẫy.
Vị linh mục chủ trì hôn lễ đã đứng sẵn tại trung tâm chính đường, tay cầm cuốn Kinh Thánh, nở nụ cười ấm áp chờ đợi hai người, đến lúc này, lòng Vân Phi Phi mới tạm yên ổn.
Cô đã thuộc lòng các bước của hôn lễ, mọi thứ diễn ra suôn sẻ cho đến khi vị linh mục hỏi câu If anyone knows what makes this marriage impossible, please say it.
Nếu bất kỳ ai biết lý do khiến cuộc hôn nhân này không thể thành, xin hãy nói ra ngay bây giờ.
Đúng lúc đó, từ bên ngoài sân vang lên tiếng súng đinh tai nhức óc, những vị khách trong sảnh đều hoảng hốt la hét, mọi ánh mắt đồng loạt nhìn ra phía ngoài, chỉ thấy hàng ngàn binh sĩ cầm súng đã bao vây toàn bộ biệt thự nhà Mộ, không chừa một lối thoát..
Người đàn ông đứng ngoài đại sảnh, trên tay còn cầm khẩu súng lục vừa bắn lên trời, khoác trên mình bộ quân phục đốc quân uy nghiêm, sau khi thu súng anh nở nụ cười đầy ngạo nghễ, không cần nói đến khí chất uy nghiêm như vua chúa khiến người ta nghẹt thở, chỉ riêng thân hình cao gần 1m9 lực lưỡng, đứng trước người thường cũng đủ khiến họ run sợ.
Làn da của anh có màu nâu đồng khỏe khoắn nhưng dù vậy, những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt như được điêu khắc vẫn nổi bật đến mức khó ai có thể lờ đi, cộng thêm bộ quân phục bảnh bao, khiến không ít khách nữ trong sảnh ngơ ngẩn ngắm nhìn anh.
Trong khi các khách nữ vẫn còn đang mê mẩn, Vân Phi Phi đã sợ đến mức hồn phi phách tán, nếu không phải Mộ Thuấn Hoa kịp thời đỡ lấy, e rằng cô đã mềm nhũn đôi chân mà ngã quỵ xuống sàn.
Dù đã 10 năm trôi qua, thân hình và màu da của anh đã thay đổi rất nhiều, đôi mắt thâm trầm kia cũng không còn vẻ trong trẻo sáng ngời như xưa, mà thay vào đó là tầng tầng cảm xúc khó dò, Vân Phi Phi vẫn nhận ra ngay anh chính là Sở Quý Đình, con trai nhà họ Sở đã mất tích suốt mười năm qua.
"Tôi phản đối " Sở Quý Đình bước những bước dài, khóe miệng nhếch lên nụ cười đầy ẩn ý, từ từ tiến lại gần Vân Phi Phi.
"Vân Phi Phi, em là con dâu nhà họ Sở.
Dù em trai anh đã qua đời thì vẫn còn anh, người anh trai này.
Làm sao em có thể gả vào nhà họ Mộ được?" Sở Quý Đình tiến sát lại, thân hình cao lớn của anh gần như che khuất hoàn toàn dáng người nhỏ nhắn của cô, bóng anh phủ xuống, kéo theo cơn lạnh lẽo len lỏi vào tận xương tủy, cô đã sợ đến mức mặt mày tái mét, toàn thân run rẩy không thôi.
Vẫn là cha Mộ nhanh trí hơn, bước đến bên cạnh Sở Quý Đình, cúi người chắp tay nói "Hôm nay là ngày kết hôn của con trai nhà tôi, được Sở đốc quân đại giá quang lâm, thật sự là vinh hạnh vô cùng.." Lời nói xã giao của cha Mộ chưa kịp dứt, Sở Quý Đình đã liếc nhìn ông ta một cái, sau đó thẳng thừng ôm lấy Vân Phi Phi đang sợ hãi tột độ, xoay người bước ra khỏi cửa.
Mộ Thuấn Hoa cuối cùng cũng kịp phản ứng.
Ngay trong ngày đại hôn, anh ta lại bị đốc quân cướp mất cô vợ sắp cưới, anh ta vừa định lao tới giành lại Vân Phi Phi thì hàng trăm binh lính cầm súng