Sau khi xong việc, Lưu Dương chỉ đơn giản dọn dẹp vết tích của hai người một chút. Cuối cùng cũng lái xe đi.
“Em không muốn về nhà.”
Hoang ái mãnh liệt qua đi, cửa sổ từ từ hạ xuống, tản đi mùi hương ngập tràn trong xe. Gió lạnh thổi vào làm cuồng tín trong cơ thể hai người hạ xuống, Lâm Lục Lục dường như đã có chút thanh tịnh.
Mang theo cơ thể loa lỗ dấu vết yêu thương mà Lưu Dương để lại, cô cúi đầu nắm lấy ngón tay của hắn chơi đùa.
Lưu Dương thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn Lâm Lục Lục, chú ý tới phản ứng của cô.
Lâm Lục Lục biết Lưu Dương đang nhìn mình, nhuần nhuyễn bày ra bộ dạng e thẹn rối rắm. Giọng cô mềm mại mà kiên quyết, “Tôi... tôi không muốn về nhà.”
Vừa nói xong, vành tai liền bị Lưu Dương cắn đến đỏ hồng, e lệ như một đoá hoa.
Lưu Dương dường như không tin vào những gì chính mình vừa nghe thấy, dư quang lướt nhìn Lâm Lục Lục. Anh nghiến răng, vẻ mặt bình thản, cất giọng không rõ ràng.
“Lâm Lục Lục, em lừa tôi?”
Lâm Lục Lục có chút kinh ngạc, phản ứng của anh dường như cũng không quá phấn khích như cô nghĩ . Lại tò mò nhìn thêm lần nữa, cũng không phải là không có phản ứng.
Ít nhất tiểu Lưu Dương lại đứng lên.
Cô quay đầu lại, làm ra vẻ như bị từ chối mà thẹn thùng, nói năng cũng lộn xộn.
“Vậy thì... vậy thì tôi... quên đi... anh đưa tôi về đi.”
“Hôm nay xem như chuyện gì cũng chưa xảy ra.”
Lưu Dương không biết cô lại tử bổ não mà suy diễn ra chuyện gì, lời nói ra rồi sao có thể nuốt lại vào trong. Anh không muốn lại nhẫn nhịn, đưa lưỡi quyết qua má trái, anh đánh tay lái tạm dừng bên lề đường.
Anh cúi người, ôm lấy khuôn mặt của Lâm Lục Lục, cắn nhẹ lên môi cô, nụ hôn như nuốt xuống cả tiếng kiểu đau đớn. Cũng không hề tiến sâu mà bắt lấy tay cô ấn xuống gậy thịt đang sưng tấy của mình, khiêu dâm mà bỡ cợt.
"Đừng suy nghĩ nhiều nữa? về nhà anh đi?"
Lâm Lục Lục bắt gặp ánh mắt nóng rực của anh, chủ động nhích ra xa một chút, rút
tay về, nghiêng đầu nhẹ nhàng đồng ý.
Lưu Dương nhìn thấy gương mặt ửng hồng xấu hổ trước mắt, thầm nghĩ trên đời này làm sao có người đáng yêu như vậy chứ!
Anh tạm thời buông tha cho cô, thành thật trở về ghế lái, khởi động xe.
Sau khi Lưu Dương nhận được tính hiệu, không khí giữa hai người càng lượn lờ ám muội.
Vừa bước vào cửa, đèn còn chưa kịp bật. Lưu Dương liền ôm lấy Lâm Lục Lục hôn xuống, khiến cô chỉ biết nằm trong ngực anh bị động thừa nhận.
Quần áo vương vãi từ phòng khách đến phòng ngủ.
Lâm Lục Lục chỉ biết trúc trắc đáp lại Lưu Dương, ánh trăng chiếu xuyên qua cửa sổ, hai thân thể không ngừng đưa đẩy dây dưa.
“Ba”
không biết là ai đưa tay nhấn mở công tắc làm đèn sáng bật. Lưu Dương bị cảnh đẹp trước mắt làm cho hoảng hồn.
Bộ đồ lót ren đen ôm lấy bầu ngực mềm mại đầy đặn, váy ngắn sớm đã bị cở ra để lộ cơ thể trắng hồng.
Quần lót che một che khuất nơi tự mật, Lưu Dương cổ họng lăn lộn, bạn tay chậm trãi lướt qua bụng nhỏ đưa vào trong. Anh vùi mặt vào giữa hai bầu ngực bừa bãi di chuyển qua lại
Lâm Lục Lục mẫn cảm thở gấp, cơ thể vốn đã được yêu thương qua nay lại càng trở nên vô lực mềm mại.
Lưu Dương đẩy ra hoa môi, tìm hạt đậu nhỏ hung hăng ma xát, khiến thân thể mỏng manh của Lâm Lục Lục khẽ run lên.
"Hừ ..."
Lại chen vào lỗ nhỏ khít khao ẩm ướt. Không cho Lâm Lục Lục kịp phản ứng, anh nhanh chóng cắm vào ngón giữa của mình.
Lâm Lục Lục yếu ớt gác một chân lên người Lưu Dương, thân thể từng đợt run rẩy, phát ra tiếng rên rỉ đứt quãng.
Lưu Dương cảm giác được tiểu huyệt co rút kịch liệt, đột ngột dừng lại kéo xuống quần lót, ngồi xổm xuống, đem đầu chôn trong ngực lại vùi vào giữa hai chân Lâm Lục Lục Tiểu Nút.
mãnh liệt, trong đầu như có tia lửa điện xoẹt
Lâm Lục Lục giãy giụa, tuy nhiên cũng không thể chịu nổi khoái Cả qua.
Lưu Dương ra sức hút lấy mật dịch, Khiến Lâm Lục Lục khó chịu lung tung đưa hai tay vào tóc anh.
"Lưu Dương ... Lưu Dương ..."
Người dưới thân vẫn không đáp lại, Lâm Lục Lục không thể kìm nén mà nức nở nghẹn ngào.
Trời đất quay cuồng, Lưu Dương bế cô đặt lên giường. Hai mắt hung ác, hoang dã, nhìn chằm chằm thân thể trần trụi của Lâm Lục Lục, nhanh chóng cởi quần lót của mình.
Kéo hai chân Lâm Lục Lục gác lên hai bên sườn của mình, nhấc lên gậy thịt trượt trên lỗ hoa, để da thịt quy đầu dính đầy mật dịch.
Lâm lục lục từ trong khoái CảA, khôi phục lại vài tia lý trí, nước mắt đột nhiên tuôn rơi.
“Lưu Dương, chúng ta không thể.”
“Anh vẫn chưa chia tay với Vương Đan.”
“Đừng như vậy...”
“A
Cây gậy thịt như xuyên qua đường hầm nhập vào u cốc, Lưu Dương giữ chặt hai chân của Lâm Lục Lục, hạ thân thêm dán chặt vào cơ thể xinh đẹp trần trụi.
“Ưm...a ... ta đã sớm nói rõ với Vương Đan”
“Bé con, em khóc sớm quá, anh còn chưa bắt đầu.”
Nói xong côn thịt càng ra sức đâm vào tiểu huyệt mà trừu sáp, thân thể rung động va chạm vào nhau.
"Còn nói không muốn sao? Động nhỏ chảy nhiều nước như vậy, còn biết cắn anh... ha ..."
“Ba”
Lưu Dương vỗ nhẹ vào mông Lâm Lục Lục, trừng phạt sự co thắt đột ngột của cô.
Khoái CảA từng đợt ập đến, Lưu Dương càng ngày càng ra sức thao làm.
Dã thú dụ© vọng thức đã thức tỉnh, tất cả chỉ mới bắt đầu.
-Hu hu—
Mị sẽ sống sót và quay lại sớm>< cầu trời!