⬅ Trước Tiếp ➡
Lưu Dương tìm Vương Đan để nói chuyện chia tay, nhưng không ngờ lại bị cô từ chối. Anh thật sự không hiểu, bởi Vương Đan vốn là một người kiêu hãnh, hay là trong những tháng ngày mệt mỏi đó, cô đã thay đổi?
Cách Vương Đan níu kéo khiến anh có chút hoảng loạn, vẻ ngoài điềm đạm đáng thương của cô ấy trông thật giống Lục Lục, nếu Lục Lục cũng làm như thế thì mọi người hẵng sẽ khiến mọi người nuông chiều mà móc hết ruột
gan.
Vốn dĩ tính cách mạnh mẽ và vẻ ngoài của Vương Đan rất ấn tượng, giờ lại kiến anh cảm thấy như đang vờ vịt bắc chước cô gái nhỏ.
Trong thế giới người lớn, đơn phương chia tay cũng được xem là một dấu chấm hết. Vương Đan không cảm thấy khó chịu khi cứ khăn khăn giữ chặt Lưu Dương ư? Phía Lâm Lục Lục cũng không có chút tiến triển gì.
Đã nhiều ngày anh bị Lâm Lục Lục ngó lơ. Thái độ của cô đối với anh cũng dần dần dịu đi, cốt thầm xem tiến độ chia tay giữa Vương Đan và Lưu Dương để lập ra kế hoạch sắp tới.
Công ty tổ chức một bữa tối giao lưu, cơ hội thật sự đã đến.
Trên bàn cơm, giám đốc thiết kế dự án thường phải nâng ly kính rượu. Lâm Lục Lục đã từng ở trong một công ty lớn, và cô sẽ không bao giờ tham gia vào loại gặp gỡ xã giao này, chứ đừng nói đến việc uống rượu.
Chỉ tiếc đây là công ty mà Lưu Dương vừa mới bắt đầu đầu tư. Lưu Dương đã giúp Lâm Lục Lục chắn rượu rất nhiều, anh đã từng uống với Lâm Lục Lục dĩ nhiên biết cô là một người không biết uống rượu.
Nếu Lâm Lục Lục thực sự không uống được rượu, cô sẽ làm mất lòng nhiều người.
"Ông Trương, quản lý của chúng tôi thực sự không biết uống rượu, hay là để tôi ..."
"Ông Trương hào sảng, Lục Lục kính ông một ly. Tôi chỉ sợ, lát nữa tên đề mục dự án cũng không nói rõ, đắt tội ngài ông chủ của chúng tôi sẽ lột da tôi mất.”
Lâm Lục Lục ngắt lời Lưu Dương khẽ giẫm lên chân anh dưới gầm bàn.
Lưu Dương muốn ngăn cô lại, nhưng Lâm Lục Lục đã táo bạo nóc cạn một hơi.
"Được rồi! Quản lý Lâm đúng là sảng khoái như lời đồn! Nói thật với anh, tôi không cần đọc dự án, sau bữa ăn này chúng ta liền ký hợp đồng!"
Trương Ngạn là một người sảng khoái, nhiều lần mời rượu đều bị Lưu Dương ngăn lại có chút khó chịu, Nếu không phải nể mặt mũi của cha Lưu Dương thì còn có cơ hội hợp tác sao.
Lâm Lục Lục chú ý đến lông mày cau lại của Lưu Dương, mặt mày khó chịu. Như thể chỉ vì ông ta cứ hướng đến đòi sự hợp Lâm Lục Lục, lòng tự trọng của người đàn ông này hẵng là bị đả kích
Lúc này, cô nói: "Đúng là nếu không được sếp cất nhắc, tôi vẫn chưa biết mình đang lang thang tìm việc ở đâu. Nếu anh ấy không tin tưởng giao tôi dự án này thì tôi làm sao có thể ngồi đây cùng ngài uống rượu ăn tối”
Ông Trương lắng nghe, sâu sắc cảm khái, ông vỗ vai Lưu Dương.
"Ừ, Tiểu Lưu giỏi hơn bố cậu rồi đấy. Khả năng nhìn người, dùng người tốt hơn bố cậu rất nhiều. Sau này Tiểu Lưu lớn mạnh, đừng quên người bạn già như tôi nha."
"Ông Dương nếu sau này còn cơ hội, chúng ta hãy tiếp tục hợp tác.”
Sắc mặt của Lưu Dương dịu đi, anh ta còn khoe ra khả năng vật tay của mình không kém bất kỳ ai khác, đúng là những người kiêu hãnh thường tự mãn.
Cuối cùng, sau khi kết thúc bữa ăn, ông Trương đã ký hợp đồng ngay tại chỗ.
Bữa cơm kết thúc, đường ai nấy đi. Lưu Dương phát hiện ra rằng Lâm Lục Lục còn đứng trong một đám đông.
Sau khi nhạc đêm trôi qua, Lưu Dương lo lắng cô đã say nên đã yêu cầu một người quản lý khác đến thay cô, vô tình để cô ngồi xa hơn một chút.
Nhìn thấy bộ dạng lắc lư của Lâm Lục Lục, Lưu Dương nặng nề thầm mắng. Ngay lập tức lao đến, nắm lấy tay Lâm Lục Lục trong đám đông, ôm cô vào lòng và bế vào xe của mình.
Vừa đi, anh vừa dỗ dành “Lục Lục, anh đưa em về, được không?”
Đôi má hồng và đôi mắt hồng của Lâm Lục Lục trìu mến, ấp úng khơi dậy tình cảm yêu thương.
“Không được, tôi tự mình đi được.”
Tuy nói như vậy, nhưng thân thể cô mềm mại như sương mai, Lưu Dương càng muốn ôm chặt cô gái nhỏ.
“Em say rối, biết không?”
"Tôi say ở đâu! Tôi không say!"
"Ừ, em không say, em không say."
Gió đêm thổi qua, Lưu Dương theo lời nói mơ hồ của Lâm Lục Lục, đối thân thể vướng víu dây dưa như được bao bọc trong làn gió mềm mát.
Lưu Dương tốt không ít công sức để đưa Lâm Lục Lục đến ghế lái phụ. Anh cũng ngồi vào phía bên cạnh, xong cũng không vội khởi động xe mà cố gắng xoa dịu ngọn lửa hung ác vừa mới bị Lâm Lục Lục châm ngòi khơi dậy, vị trí mẫn cảm dần dần ngẩng đầu lên.
Cặp mông mềm mại, vòng eo thon thả cùng bộ ngực no đủ háo hức, Lưu Dương thật không dám nhìn tiếp.
Lâm Lục Lục thấy anh kiềm nén đến nổi lên gân xanh, sẵn sàng tiếp thêm một ngọn lửa khác.
Cô say rượu nghiêng người dựa vào Lưu Dương, ồn ào muốn được ôm. Sau vài lần giằng co, lăn lộn áo quần tay trang của Lâm Lục Lục đã sớm nhăn nhúm không chịu được.
“Nóng quá, em không muốn mặc nữa, muốn anh ôm em.”
Cô một bên nói ra lời say, một bên lôi kéo quần áo. Sau khi cân nhắc kĩ lưỡng, hôm nay ngay cả đồ lót cũng là một chiếc áo ống liền thân.
Nhìn thấy bờ vai thơm tho lộ ra một nửa, Lưu Dương nhịn không được, Bàn tay dang ra nắm lấy bờ vai hồng hào, mềm mại.
Anh không thể chịu đựng được nữa.
Phản ứng nhanh hơn cả anh là tay nhỏ không an phận của Lục Lục, cô vô tình di chuyển chạm vào côn thịt đang sưng tấy. Cách một lớp vải chậm chạp ma sát, đôi mắt vô tội ngây thơ song lại có chút thanh tỉnh.
Giờ giả bộ làm một đứa con gái thiếu hiểu biết về tình dục là điều quá phi lý. Tốt nhất là trực tiếp thừa nhận khát vọng của mình dành cho anh, chỉ là cô cần phải nắm rõ chừng mực.
Lưu Dương khẽ rên rỉ khi cô chạm vào anh. Anh chạm lòng bàn tay lên khuôn mặt mềm mại của cô, một tay nắm lấy tay Lâm Lục Lục kéo xuống dưới.
Lưu Dương hai mắt tối sầm, giọng nói khàn khàn,
“Lấy nó ra cho anh, rồi anh sẽ ôm em được không?
Lời lẽ đương nhiên như một lẽ công bằng.
Khuôn mặt của Lâm Lục Lục đỏ bừng khẽ ngâm nga, cô cảm thấy quần lót phía dưới đã bị dâu dị© của mình làm
ướt.
Quá trình mở khóa diễn ra suôn sẻ, Lâm Lục Lục bị ánh mắt thâm trầm của Lưu Dương khiêu khích khó nhịn.
Nào, hãy đến và chinh phục tôi.
⬅ Trước Tiếp ➡