⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Lục Lục ngồi đối diện với Vương Đan trong bầu không khí xấu hổ.
Lâm Lục Lục tuy trong lòng kiêu ngạo nhưng bề ngoài lại làm ra vẻ nhút nhát, mềm yếu như xưa nay vẫn thế. Trà xanh có một loại kỹ năng cơ bản, đó là diễn trò.
Nhìn người phụ nữ trước mặt, trong lòng Vương Đan lóe lên tia ghen tị.
Cô biết Lục Lục, không ai trong giới mà không biết đến dự án Budweiser. Lâm Lục Lục có gương mặt thiên thần nhưng vóc dáng lại ma quỷ, cô đã tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, thậm chí tính cách của cô luôn được mọi người xung quanh truyền tai khen ngợi.
Chỉ cần nhìn vào ánh mắt của Lưu Dương dành cho cô ấy, Vương Đan liền có chút ấm ức, cùng bực bội.
“Lưu Dương gần đây thế nào?”
Đây là chuyện gì vậy? Nhìn khuôn mặt phờ phạc và mệt mỏi của cô, Lâm Lục Lục khịt mũi âm thầm lý giải tình huống trước mắt.
Vương Đan đích thật là sợ Lưu Dương, hẵng là hôm nay cô đã thu hết can đảm để đến đây tìm gặp Lưu Dương. Hiện tại Lâm Lục Lục có thể buông lỏng, thoải mái được rồi.
Người phụ nữ này hoàn toàn không phải là đối thủ của cô, cũng không hiểu sao có thể cùng một người cao thủ như Lưu Dương nói chuyện yêu đương lâu như vậy.
Lâm Lục Lục nhấp một ngụm cà phê, chậm rãi nói:
“Ừm… được… không sao chứ?”
Cô cũng muốn nghe một chút quá khứ của Lưu Dương để thuận tiện cho chiến lược tấn công tiếp theo. Ngoài ra còn có thể loại bỏ nguy cơ tình cũ không rũ cũng đến.
Vương Đan nghe xong những lời này, nhìn chằm chằm ly cà phê trước mặt thất thần hồi lâu. Lâm Lục Lục không thúc giục, hiếm khi có thời gian rảnh rỗi, trước cứ xem kẻ ngốc quay lại đầu tự chui vào rọ.
"Anh ấy và tôi là thanh mai trúc mã, chúng tôi đã ở bên nhau từ khi còn nhỏ. Rõ ràng là chúng tôi yêu nhau rất nhiều, chính tôi không hiểu tại sao cả hai lại đi đến bước đường này".
Lâm Lục Lục dịu dàng khoác lên mình vẻ ngoài của một người nghe làm tốt vai trò sở trường của mình.
"Anh ấy rất bận. Ngày nào anh ấy cũng rất bận. Nhưng tôi không tin. Sao có thể bận đến mức ngay cả một tin nhắn cũng không có thời gian để trả lời."
Giọng nói dần bị nghẹn lại, nhưng tiếc là người ngồi đối diện với cô lúc này là Lâm Lạc Lạc chứ không phải phải Lưu Nhan
"Sau này, chúng tôi thậm chí không nhớ ngày kỷ niệm của nhau, chúng tôi còn cãi nhau, gần như là cuồng loạn. Tôi cảm thấy dường như anh ấy sắp rời xa tôi mãi mãi, nhưng tôi ... tôi thực sự không muốn."
Vương Đan tin tưởng vào hình tượng xưa nay mà Lâm Lục Lục vẫn giữ gìn, dịu dàng, tốt bụng, ân cần và thông minh. Cô tin chắc rằng giữa Lục Lục và Lưu Dương hoàn toàn không có chuyện gì, nếu không cô cũng sẽ không lợi dụng cô ấy để hiểu tìm hiểu tình hình hiện tại của Lưu Dương.
Vẫn là kịch bản nhàm chán, sáo rỗng. Có những người chỉ dùng tai và những lời đồn để tin tưởng một người. Nhưng nếu trên đời có ít chuyện như vậy thì Lâm Lục Lục cũng sẽ không có cơ hội tận dụng, giở trò.
Con người khi yêu tựa như đứng trên đỉnh một tòa tháp, khi tình yêu trở nên ích kỷ cũng là lúc họ bị trọng lực kéo chân xuống mặt đất, họ đổ lỗi cho nhau vì sự kém cỏi của mình.
Tình yêu luôn đến từ hai phía, ai cũng tiết kiệm thời gian, vướng bận những rắc rối không đáng có rồi trách nhau. Thật ra chỉ cần thấu hiểu và nhẫn nại, làm điểm tựa cho nhau, tiếp sức nhau cùng vượt qua khó khăn, chẳng phải tốt hơn sao?
Lâm Lục Lục cảm thấy trong lòng xúc động, cô sẽ không bao giờ nói với Vương Đan rằng Lưu Dương thực sự nhớ ngày kỷ niệm của hai người, nhớ tất cả sở thích của cô ấy, nhớ họ đã từng yêu nhau như thế nào. Và cô chỉ cần lúc Lưu Dương bận rộn ân cần âm thầm mang đến một tách cà phê anh thích, hoặc cô có thể ấn ấn vào huyệt thái dương sau khi anh giao du tiệc rượu trở về. Chỉ cần cô luôn nhớ mang bữa sáng cho anh, trong sáng yên tĩnh, ôn nhu nhẹ nhàng, vững vàng ở cạnh anh thì bọn họ sẽ không như thế này.
Nhưng điều đó đã không còn quan trọng, Lâm Lục Lục sẽ giúp cô ấy làm tất cả những gì mà cô đã không làm. Tất nhiên, những ngày kỷ niệm và thói quen không cần thiết đó cũng không thể nào tiếp tục, Lưu Dương phải quên đi, phải thay đổi.
Bây giờ Lưu Dương thích Lâm Lục như vậy, chỉ cần vô tình hé ra một cơ hội liền biến thích thành yêu.
Lâm Lục Lục không cần biết anh yêu cô bao lâu, miễn là anh toàn tâm toàn ý yêu là được
Lâm Lục Lục tỏ ra thương xót cùng cảm thông, buồn bã thuyết phục Vương Đan, "Thế thì tại sao cô không thử cố gắng một lần? Anh vẫn còn yêu cô mà, không phải sao?
Lời nói của Lâm Lục Lục như một lời cảnh tỉnh Vương Đan. Đúng vậy, hiện tại anh ấy cũng đâu có thích ai, tại sao cô lại không thể vì mình cố gắng thêm một lần nữa.
Nói nhiều sai nhiều, Lâm Lục Lục để Vương Đan tiêu hóa cảm xúc của mình và bắt đầu chuẩn bị cho kế hoạch tiếp theo. Thật thú vị.
Buổi tối, ở tiệc rượu
Hầu hết tất cả bạn bè thân quen đều có mặt, và tất cả mọi người đều bị sốc trước lời nói của Lưu Dương.
“Cái gì?”
“Anh thích Lục Lục?” “
Các cậu lớn tiếng như vậy làm gì?” Lưu Dương cáu kỉnh đẩy khuôn mặt ngạc nhiên của Tiểu Thanh ra.
“Anh Lưu, anh và chị dâu… Chị Vương Đan chia tay rồi sao?”
Có người đánh liều nói, cũng thật khó nói, dù là anh em thân thiết cũng vậy, chuyện trật bánh này thật sự rất đáng xấu hổ.
Lưu Dương nhéo nhéo mi tâm, nhấp một ngụm rượu.
"Lục Lục sẽ không để tôi chia tay với Vương Đan, nếu không cô ấy sẽ nghỉ việc."
"Vương Đan vẫn điên cuồng như vậy sao? Đấy, tôi đã bảo là Lâm Lục Lục thực sự tốt gấp tỉ lần cô ta rồi mà."
"Thật không ngờ a”
" tôi hỏi thật Lưu ca, cậu đừng giận nha, Lục Lục hoàn toàn không thích cậu, đúng không? "
Lưu Dương thẹn quá hoá giận đá chân: “cút!”
Lưu Dương nghĩ nhất định phải đưa được Lâm Lục Lục lên giường, đến lúc gạo nấu thành cơm hai người họ chính thức ở bên nhau nhất định sẽ show ân ái trước mặt bọn họ.
Ai mà tin được một người mềm mỏng, nhút nhát lại có thể thành công quyến rũ một người đàn ông đã có bạn gái chứ? Ngay cả Vương Đan cũng không tin, bởi Lâm Lục Lục đen cũng nói trắng cơ mà.
Translater có điều muốn nói:
Trà xanh như Lục Lục mị mê chữ ê kéo dài, người gì vừa giỏi vừa thông minh. Đáng nói ở chỗ, nam chánh cũng k quá sai (gì chứ chiến tranh lạnh nửa năm thì đi luôn rồi), như Lục Lục nói nếu chấp nhận yêu nhau mà không tình nguyện nghĩ cho nhau thì cũng k lâu dài được. Mị chấp nhận sự trà xanh healthy and balance này. Chị em cẩn thận học hỏi nhé!
Mị nghe tác giả nói chưa viết bao giờ, không ngờ bả viết hay quá chời ><
⬅ Trước Tiếp ➡