⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Lục Lục cố gắng chống lại sự xấu hổ, đi ra ngoài tìm bộ đồ lót bị ướt của mình để mặc vào, nhưng mãi không thể tìm ra. Nhận thấy Lưu Dương ánh mắt như thiêu đốt đang dán chặt vào người mình, cô cũng từ bỏ ý định hỏi anh, nghĩ mình vẫn còn một chiếc áo khoác, mà cô cũng không thể nói là mình không mặc nội y.
Nhanh chóng thu dọn đồ đạt và rời khỏi phòng nghỉ, không cần biết Lưu Dương nói gì, Lâm Lục Lục vẫn phớt lờ anh và đi thẳng về văn phòng của mình.
Trên đường đi, cô thắc mắc không biết Lưu Dương liệu có thủ dâu với quần lót của mình hay không, liệu lúc là tình có hét lên tên cô rồi nhanh chóng đẩy côn thịt to lớn vào trong bạn gái Vương Đan của mình không, phải chăng tinh dich đặc sệt đã bắn lên quần lót của cô.
Nghĩ đến đây dân huyệt liền náo loạn ngứa ngáy, cô vội vàng trở lại thay quần lót ướt sũng.
Vài ngày sau đó, Lâm Lục Lục liên tục trốn tránh Lưu Dương, không bao giờ cho anh ta cơ hội để hòa hợp một mình với cô.
Cuối cùng đến một ngày, Lưu Dương chặn cô trong phòng đựng thức ăn.
“Lục Lục, anh... anh xin lỗi.”
Có lẽ là vì nhớ đến lần trước anh cũng đã xin lỗi, nhưng vẫn tiếp tục xâm phạm cô. Lâm Lục Lục lùi lại vài bước, cố gắng cách xa anh, Lưu Dương thấy vậy lập tức dồn đến từng bước, áp sát thân thể của cô gái nhỏ, hai tay chống lên tủ trà khiến cô không cách nào có thể trốn thoát.
Lưu Dương không chịu nổi đẩy cô ra, nhỏ giọng cầu xin, “Đừng bỏ mặc anh, được không?” Anh càng ngày càng gần, cố nhìn rõ vẻ mặt hoảng sợ tái xanh của cô.
Lâm lục Lục bị ép phải ngước lên nhìn anh, khuôn mặt nhỏ choáng ngợp, hai tay do dự lung tung nhẹ nhàng đẩy lồng ngực Lưu Dương.
“Đừng dựa sát vào tôi.”
Giọng nói mềm mại như sáp, không giống như một yêu cầu mà tựa như đang làm nũng. Lưu Dương không chút bận tâm, trực tiếp ôm lấy cô, nhưng cũng không dám dùng sức sợ lại dọa đến cô gái nhỏ. Anh khẽ dỗ dành bên tai
“Tôi thực sự thích em, em cũng thích tôi mà đúng không? Nếu không, tại sao em lại không từ chối tội?”
Lâm Lục Lục hơi vùng vẫy, Lưu Dương nào có thể để cô gái nhỏ trốn thoát, càng thêm ôm chặt cơ thể gầy yếu. Anh sinh ra đã cao lớn và làm việc quanh năm, làm sao Lâm Lục Lục bé nhỏ có thể chống lại
Lâm Lục Lục đảo mắt trong lòng. Đúng là không thể động đậy, cô có nên từ chối không đây? Nhìn cái cách anh ta liền lĩnh chẳng khác gì một con ma đói.
Lâm Lục Lục lúc này thực sự khó chịu, vươn tay véo da thịt trên eo anh.
"Anh có bạn gái rồi! Sao anh có thể làm chuyện này!"
"Em... nghe anh nói!"
Lưu Dương nhìn Lâm Lục Lục dãy dụa nhất quyết không chịu nghe lời anh. Giọng điệu càng khó khăn.
"Em phải tin anh, lúc trước khi anh biết chưa biết mình đã thích em, vốn đã có ý định chia tay với Vương Đan từ lâu, chỉ là gần đây ..."
Gần đây sao? Mọi sự chú ý của anh đềuâm đổ dồn vào cô gái nhỏ này? Nhưng anh sao có thể nói ra điều đó, nếu không sẽ thẹn quá hoá giận với cô gái ngốc Lục Lục này.
“Vì dạo này bận quá...”
“Bốp. “
Đó là một cái tát khác. Phút chốc Lâm Lục Lục liên tục thưởng cho Lưu Dương hai cái tát, cô đã cẩn thận kiểm soát lực đạo của mình, để lưu Dường chỉ cảm thấy nhột nhột như gãi ngứa.
"Nhìn xem bộ dạng lúc này của anh đi! Đây là thái độ đối với mối quan hệ 7 năm của mình sao?"
Lâm Lục Lục vừa đáng thương rơi lệ vừa nói. Lưu Dương phản ứng sau cú tát và những lời mắng mỏ, từ trước đến nay chưa từng có ai dám đối xử với anh ta như vậy.
Lưu Dương mặt mũi khó coi, đang định tức giận thì đã thấy Lâm Lục Lục như hoa lệ đại vũ. Cô khóc nhiều đến trông thật đáng thương, những giọt nước mắt trượt dài trên gương mặt nhỏ nhắn như cứa vào tim anh. Lưu Dương biết mình lúc này thật không biết xấu hổ mà cương cứng, song lại không thể nhịn được.
Lưu Dương xiết chặt eo cô rồi đúng thẳng, nâng lên khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Lục Lục bằng cả hai tay, cẩn thận liếm sạch những giọt nước mắt bằng môi lưỡi của mình.
Trượt môi trên gương mặt ướt át rồi dần dần tiến đến cái miệng nhỏ nhắn mà hôn mạnh.
"Lưu Dương ... ư ... anh ... anh buông ra ... ư ..." Giọng Lâm Lục Lục đứt quãng vì bị hôn.
"Nếu anh chia tay với Vương Đan ... Tôi sẽ từ chức ngay lập tức ... Ư... Aha ..."
Đầu lưỡi bật chợt đau đớn. Anh biết Lâm Lục Lục đang mang trong mình cảm giác tội lỗi rất lớn và anh cũng không muốn cô cảm thấy chán ghét bản thân mình nên anh đã chịu đựng hết lần này đến lần khác. Nhưng sự cứ nghĩ đến cô một mực rời xa anh.
Lưu Dương thật sự rất khó chịu.
Lưu Dương lúc này thực sự đã tức giận, cũng chẳng thiết thương hại cô gái nhỏ, mặc sức cùng cái lưỡi của Lâm Lục Lục dây dưa, kẹp chặt cơ thể mảnh mai bằng đôi chân rắn chắc của mình, đồng thời vươn tay xuống nặng nề xoa nắn ngực cô, tay còn lại đẩy ra cánh tay của cô, vén lên váy không ngừng ngắn vuốt ve dữ dội.
Hôm nay Lâm Lục Lục không mặc quần tất, điều này giúp Lưu Dương dễ dàng cởi ra nội y.
Lâm Lục Lục nhận ra rằng anh thực sự tức giận, còn chưa nghĩ ra cách đối phó, đột nhiên cô ngửa cổ hét lên.
Đó là bàn tay của Lưu Dương không ngừng mò mẫm môi huyệt của cô, hết lần này đến lần khác trêu chọc huyệt.
"A... Đừng đừng ... Lưu Dương – A..."
Lưu Dương nghe người trong lòng gọi tên mình như vậy, nếu còn có thể nhẫn nhịn thì hắn thật sự không phải nam nhân.
“Sao lại không, em xem bên dưới cũng đã chảy nước rồi. Lỗ nhỏ của em muốn côn thịt bạn trai của người khác đúng không?”
Ngay cả chính Lưu Dương cũng không thể tin được mình sao có thể buột miệng nói ra lời nói kí©h thí©h dân dụ© như vậy.
Lâm Lục Lục bất lực lắc đầu, ngực sữa bị Lưu Dương hút đến phát ra tiếng chụt chụt, cô gái nhỏ liên tục lắc đầu vừa lộ ra vẻ tuyệt vọng gợi tình.
Lưu Dương mở mỗi huyệt, muốn đi đến nơi mà mình hằng mơ ước thì ngoài cửa bất chợt vang lên một giọng nói.
“Anh Lưu, anh có ở đó không?”
Lưu Dương đang chìm trong cơn say quát: “Ừ, cậu đừng vào.”
Hu hu từ đây mình sẽ set vip những chương h nhé. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ.
⬅ Trước Tiếp ➡