⬅ Trước Tiếp ➡
(*) dịch thô: mắt ngựa, có thể hiểu là điểm G của phái nam.
Đường Linh một ngụm ngậm lấy quy đầu đỏ hồng, côn thịt của Lý Mộ Hàn thật rất sạch sẽ. Gậy thịt của anh không có một chút mùi tanh, thay vào đó là mùi sữa tắm sạch sẽ và sảng khoái.
“Buông ra.” Lý Mộ Hàn khàn khàn nói.
"Nhưng mà côn thịt của anh vẫn còn sưng lên. Em giúp anh liếm một chút sẽ không còn đau"
Đường Linh nói, vươn lưỡi ra liếm trên côn thịt của Lý Mộ Hàn. Chiếc lưỡi mềm mại trượt trên thanh thịt trơn mượt ban đầu một lúc, sau đó ngay lập tức trượt về phía dưới gốc thịt.
“Cô mau nhổ ra!”
Lý Mộ Hàn trên trán nổi đầy gân xanh, cố nén dụ© vọng đang co giật trong miệng cô. Anh không biến thái đến mức muốn một cô gái kém tuổi khẩu giao cho mình.
Nếu không phải nhìn vào đôi mắt ngây thơ và trong sáng của Đường Linh, anh thật sự hoài nghi Đường Linh có phải
dụ dỗ mình. Nhưng làm sao một cô gái chỉ mới học năm nhất cao trung, thậm chí còn chưa biết thế nào là tình dụ©, sao có thể chủ động dụ dỗ mình được.
“Được.”
Đầu lưỡi Đường Linh liếm nhẹ một lỗ nhỏ trên quy đầu, sau đó phun ra gậy thịt của Lý Mộ Hàn.
Cô rõ ràng đã nếm được chất lỏng bắt đầu tiết ra đầu gậy thịt của Lý Mộ Hàn nhưng sức chịu đựng của người đàn ông này mạnh hơn Mạnh Tử Hào. Cũng không phải là xương mềm tuỳ uý nhai nuốt.
"Cho tôi địa chỉ. Tôi sẽ nhờ người đưa em về."
Lý Mộ Hàn lấy điện thoại di động ra gửi một tin nhắn, giọng nói trầm thấp hơn trước.
“Nhưng anh không phải nói đưa em về sao?”
Đường Linh nằm úp trên ngực Lý Mộ Hàn. Từ góc độ này, Lý Mộ Hàn có thể nhìn thấy bộ ngực trắng nõn lộ ra của cô.
Lý Mộ Hàn lập tức quay đầu đi nói:
"Câm miệng! Không được phép gọi anh
(ở đây là ca ca nhưng vì lúc trước lỡ dịch anh rồi!)
"Vậy em sẽ gọi anh là anh Hàn."
Đường Linh bắt lấy thẻ học sinh của Lý Mộ Hàn cười ngây ngô. Cô cảm thấy mình giống như con quái sắp vật ăn thịt anh trai nhỏ. Rõ ràng là lớn hơn cậu trai này mấy tuổi, một tiếng ca ca hai tiếng ca ca, trêu chọc không ngừng.
“muốn thế nào cũng được.”
Lý Mộ Hàn bị Đường Linh trêu chọc đến đỏ cả mang tai.
Có tiếng gõ cửa.
“Cậu chủ, xe đã chuẩn bị xong.”
“Em cùng chú ấy về nhà trước đi.” Lý Mộ Hàn khàn khàn lên tiếng.
Đường Linh biết mục đích của mình đã đạt được. Ấn tượng đầu tiên thuần khiết và dâm đãng này chắc chắn sẽ khiến Lý Mộ Hàn không thể nào quên. Cô sẽ không để Lý Mộ Hàn yêu nữ chính ngay từ cái nhìn đầu tiên.
ấy, ngồi lên một chiếc
Đường Linh ra khỏi cửa, trước mắt là một tài xế trung nên mặc đồng phục, cô đi theo sau ôn BMW hạng sang.
Ngay sau đó người lái xe đã đưa Đường Linh về nhà của nguyên chủ. Một biệt thự nằm ở trung tâm thành phố.
Sau khi Đường Linh vào nhà, những người đang nói chuyện rôm rả lập tức lạnh xuống.
Nguyên nhân là vì thân phận xấu hổ của Đường Linh .
Đây là họ Tần, cũng là nhà của nữ chính Tần Tuyết Nhi.
Tần Tuyết Nhi và Đường Linh vốn không phải cùng huyết thống. Đường Linh được sinh ra, nhưng cô lại bị kẻ khác cố ý ôm đi nuôi dưỡng bên ngoài từ khi còn nhỏ. Tính tình ngông cuồng, giống như không được giáo dục tử tế chẳng khác gì đầu gấu.
Cho dù Đường Linh là con ruột, nhà họ Tần cũng không thích. Ngay cả họ của Đường Linh cũng không được đổi lại.
Nữ chính Tần Tuyết Nhi từ nhỏ đã nhận được sự giáo dục của một tiểu thư khuê các, đúng chuẩn là một tiểu bạch liên. Giành hết sự yêu thương của nhà họ Tần.
“cả đêm không trở về, đi liều lỏng ở đâu!Bà Tần hừ lạnh một tiếng.
Lúc này, Tần Tuyết Nhi mặc váy trắng nắm lấy tay bà Tần, tỏ vẻ lo lắng nói: "Mẹ, mẹ đừng mắng em gái con. Mặc dù em gái con ra ngoài giao du với nhiều bạn trai, nhưng là do từ nhỏ em ấy đã bị ôm đi. Đó không phải là lỗi của em ấy.
Đường Linh thật muốn khen ngợi Tần Tuyết Nhi. Chậc chậc, nhìn bề ngoài tựa như đang khuyên nhủ, thực chất là đang nhắc nhở bà Tần, cô long bong hư hỏng là do bà ta tử nhỏ đã không dạy bảo tốt.
Nhưng Tần Tuyết Nhi nói đúng, cô chính là đi chọc phá người khác. Tuy nhiên, dù cô ta có là trà xanh chuyên nghiệp, thì cô chính là cố nãi nãi của trà xanh. Để bà cố đây phải chịu uất ức thiệt thòi, thì cháu gái ơi còn lâu nhé!
"Mẹ, con không biết chị gái đang có ý gì. Con vừa mới đi học nhóm cùng các bạn trong lớp. Tại sao chị gái lại nói con có rất nhiều bạn học nam?"
Đường Linh chớp mắt, trực tiếp ấm ức khóc lên.
Sau đó cô cúi đầu nói: "Mẹ, tuy rằng con vừa sinh ra đã bị người khác bế đi. Nhưng con không học thói xấu, nếu mẹ không thích con, con có thể rời khỏi căn nhà này. Sau này mẹ cũng không cần đến gặp con. Chỉ cần mẹ không giận con là được rồi. Dù gì thì con cũng là mẹ của con. Con không muốn làm mẹ buồn lòng.”
Đường Linh ngẩng đầu cố ý kéo ra một nụ cười gượng gạo còn xấu xí hơn cả khóc .
Trái tim bà Tần ngay lập tức dịu đi. Bà được Đường Linh nhắc nhở, rằng Đường Linh mới chính là đứa nhỏ chui ra từ bụng bà. Và Đường Linh đã bị đôi vợ chồng khác cố tình cướp đi.
Bà nợ Đường Linh những năm tháng ấy.
Nữ chính nguyên tác: Ta là trà xanh, xem ta sẽ hành hạ ngươi đến chết.
Đường Linh :Ò, chị gái. Tôi sai rồi!
Nữ chính gốc:? ? ? Tại sao phong cách này cứ sai sai?
Đi con đường trà xanh không nơi nào là không có trà xanh.
—- hị hị Đường Linh làm mị phấn khích qua, trà xanh tất có trà xanh trị—
Ps. Dịch h có gì vui:
không như lúc đọc truyện phải cần đến khắn giấy, mị cần paradon và nước tăng lực, thỉnh thoảng lại gõ “mã nhãn là gì” “xuyên qua núi non xanh thẫm, rơi vào thung lũng dịch thế nào:>>)
⬅ Trước Tiếp ➡