Lưu Dương, như một con chó đực bị động dục, hết lần này đến lần khác, như máy đóng cọc, liên tục đâm sâu vào vào hành lang chật hẹp.
Lâm Lục Lục bị đâm làm cho cảm thấy cực kì sản khoái lại tựa như bị dồn ép sắp không thể chịu đựng được.
Cô nghĩ, hiện tại Vương Đan hẵng là đã ở lầu dưới của công ty rồi. Không dám làm khó Lưu Dương nữa, cố gắng thả lỏng cơ thể để Lưu Dương thâm nhập sâu hơn.
Phút chốc, có tiếng giày cao gót ở cửa.
Lâm Lục Lục kéo lên giọng điệu nũng nịu như thể đang lo lắng, chống đẩy Lưu Dương
"Đừng ... Đừng như vậy ... Lưu Dương ... Lưu Dương .."
"Hừ ... ừm ... ha ... có người ngoài kia ..."
lý trí của Lưu Dương đã sớm bị đánh bay, eo anh kí©h thí©h di chuyển nhanh chóng, hơi phân tâm để đáp lại những lời của Lâm Lục Lục, hôn lên môi cô.
"Đừng sợ ... ô ... cửa đóng rồi ... ưm..."
Thân thể va chạm mãnh liệt phát ra tiếng “bạch bạch truyền đến ngoài cửa, tiếng giày cao gót tiến lại gần. Cửa đã được đẩy mở.
Lâm Lục Lục mị nhãn như tơ lướt qua, Vương Đan dường như không tin vào cảnh tượng trước mắt, hai thân thể tuần tuồng giao triền vướng vào nhau
Lâm Lục Lục đối mặt với Vương Đan, ánh mắt khinh miệt, đầy châm chọc.
Lưu Dương tâm trí đều đặt ở trên thân thể xinh đẹp trong ngực, cũng không để ý có người đứng ở cửa.
Lâm Lục Lục nhìn Vương Đan, môi hồng khẽ nhếch, mở ra đóng lại, như thể đang đối xử với một đứa trẻ ngốc nghếch.
Nàng âm thầm khiêu khích, “Ngu xuẩn.”
Nói xong không khỏi nhếch lên một nụ cười, đứng lên ghé vào lỗ tai Lưu Dương nói chuyện đầy tình ý.
“Em yêu anh.”
Cơ thể run rẩy của Lưu Dương thoáng chốc căng cứng, anh ngỡ ngàn nhìn Lâm Lục Lục, toàn thân rúng động, bồn chồn.
Anh biết rằng mình không phải là sự lựa chọn tốt nhất của Lâm Lục Lục, vì vậy anh luôn cảm thấy bản thân không đủ tốt, anh lo lắng rằng một ngày nào đó cô sẽ rời bỏ anh.
Những suy nghĩ như vậy thậm chí anh còn không dám nói ra mình tỉnh táo. Chỉ có khi uống rượu, mượn hơi men mong lung thổ lộ.
"Trước đây anh đã từng thất bại trong việc yêu một người. Anh sợ mình đã không đủ tốt để khiến em cảm thấy rằng tình yêu anh dành cho em cũng chỉ có vậy."
Ba từ của Lâm Lục Lục tựa như pháo hoa nổ bên tai anh, khiến anh quên mất câu trả lời của cô ngày hôm ấy.
“Anh cũng yêu em.”
Cảm xúc giao động phập phồng càng trở nên mãnh liệt, như được phản ánh qua những hành động thể xác của anh, khuôn mặt phấn khích đỏ bừng, càng mạnh mẽ trừu sáp, hận không được cùng cô gái dưới thân hoà làm một.
Lâm Lục Lục thẹn thùng chôn dưới cổ Lưu Dương thở hổn hển, dường như chịu không nổi mà nhìn Vương Đan. Ánh mắt ác độc vui thích nghĩ đến, người đàn ông cô yêu thích đang là tình với một người phụ nữ khác trước mặt cô, trao cho cô ta tất cả những lời hứa hẹn yêu thương đã từng thuộc về cô?
Nhưng côn thịt của anh ấy quá thoải mái nên cô ấy không muốn trả lại cho cô đâu.
"Ừm ... Lưu Dương ... chậm lại đi ... em không chịu được nữa ... A..."
"Bé cưng ... em làm anh cảm thấy khó chịu ... ha ... em có thể "
Đừng, dừng lại, được không? "A... không được ... xấu xa ... a..."
Gói hàng trong tay Vương Đan phút chốc nặng nề rơi xuống, đồ vật bên trong vương vãi trên mặt đất.
Nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của cô, Lâm Lục Lục vẫn cảm thấy chỉ vậy thôi là chưa đủ.
Cô buông xuống chân treo trên người Lưu Dương, chống chân lên bàn thành hình chữ M. Hai chân mở rộng hướng Vương Đan, dùng côn thịt đâm vào, tiểu huyệt phung ra một dịch bị đánh đến sủi bọt, lầy lội không chịu nổi.
Vương Đan không chịu được kí©h thí©h, ngã ngồi xuống đất.
Lâm Lục Lục cố ý che lỗ tai của Lưu Dương, chủ động ngồi lên mút chặt lấy côn thịt.
Lưu Dương hôm nay bị Lâm Lục Lục chủ động dụ dỗ làm cho choáng váng, bây giờ cô có dùng dao giết chết anh, anh cũng cam lòng, huống chi tình thú mờ ám như thế này
Vương Đan muốn mở miệng kêu gào, nhưng lại phát hiện chính mình không cách nào lên tiếng được. Lưu Dương trước đây rất ít nói, huống chi là ở trên giường trực tiếp bộc lộ dụ© vọng của mình như thế.
Nước mắt làm nhoè hình ảnh đôi nam nữ run rẩy đung đưa. Tiếng rên rỉ của cả hai vẫn tiếp tục.
Cô nghĩ, cuối cùng cô cũng biết tại sao Lâm Lục Lục không nghe điện thoại, và tại sao cô lại không đến quán cà phê như đã hẹn.
Hóa ra là đợi nàng, chờ nàng tự chui đầu vào rọ, đợi xem nàng bị lừa, chờ xem nàng bị đùa giỡn.
Chính cô ta là người đã đẩy Lưu Dương ngày càng xa nàng, và nàng vẫn ngu ngốc tin rằng Lâm Lục Lục là người tốt, đến để giúp đỡ nàng.
"Lưu Dương ... đừng ... ư ... có người ... ah ah ah ..."
"Tiểu tạo hoá ... ưm ... đừng siết chặt ..."
"Hi ... phải không? Hay em muốn anh thao em trước mặt người khác? Em ..."
Vương Đan gục xuống, ôm lấy đầu, bất lực lắc đầu. Cô đã sai, sai một cách lố bịch.
Cuối cùng cũng hoàn.
Xem chương này, mới tấy trà xanh thật đáng sợ. Nhưng mị vẫn thích.><
Bộ này tác giả đăng 2 vị diện rồi drop từ tháng 5.
(Vi diện 2 của Lục Lục mình đặt ở truyện 3 nha. Mọi ng theo dõi )
Nên là từ giờ đây là nơi mi gom góp truyện trà xanh mi tâm đắt nhất, sẽ có np hoặc 1:1, tên tác giả sẽ đc nói rõ trong mỗi truyện.
Chương tiếp theo sẽ là một truyện của tác giả khác, thanh xuân vườn trường, 1x2, sạch như aba, sắc thịt đặc sắc, dày đặt nhưng cốt truyện cũng hay lắm><. Đợi mị nha