⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Lục Lục cơ thể nhạy cảm được Lưu Dương âu yếu vuốt ve vài lần đã đạt đến cao trào.
Lưu Dương chạy nước rút cơ thể mạnh mẽ đóng cọc trên người Lâm Lục Lục, côn thịt không ngừng đánh vào điểm mầm cảm sâu trong hoa huyệt.
Lâm Lục Lục bị đâm đến vô lực, không thể khống chế mà run rẩy.
"Ừm ... đừng ... a ... Lưu Dương ... a..."
Lưu Dương nhìn biểu tình của Lâm Lục Lục, cúi đầu thương tiếc hôn lên những giọt nước mắt lăn trên gương mặt ướt át, thế nhưng hông eo vẫn không muốn dừng lại.
"Bé con ... có thoải mái không ... ưm ..."
um.
Lưu Dương nhìn thấy hốc mắt hồng hồng cùng chóp mũi cũng hồng hồng của Lâm Lục Lạc trông thật đối lập với thân thể trắng nõn, nội tâm dã thú càng không thể bình tĩnh, thật muốn hung hăng hủy hoại cô gái tội nghiệp.
"Ha... bé con, đừng siết... shm..."
Lưu Dương dừng lại hổn hển khẽ hôn, gậy thịt mạnh mẽ đâm rút.
Lâm Lục Lục không chịu được mà vươn tay đến đáy quần của Lưu Dương yếu ớt đẩy ra.
“ Ô ô... Lưu Dương ... a... xin anh... ô...ô...
Mặc kệ Lâm Lục Lục cầu xin lòng thương xót, Lưu Dương bắt lấy tay nàng mười ngón đan xen siết chặt lấy nhau.
Hàng chục cú đâm thao lộng trừng phạt, Lâm Lục Lục bị đâm đến hai vú cũng lắc lư, chỉ biết liên tục lắc đầu. Dường như biết rằng nếu cô càng cầu xin tha thứ, thì Lưu Dương càng hăng máu bắt nạt, Lâm Lục Lục lợi dụng sự va chạm nặng nề của Lưu Dương mà lặng lẽ lùi về sau.
Lưu Dương cảm nhận được ý đồ của cô gái, bắt lấy hai chân mạnh mẽ kéo về, không cho cô trốn thoát, ngược lại càng khiến cho côn thịt đi vào càng sâu.
"Hừm ... bé con, đừng trốn ..."
Lâm Lục Lục bị thao đến sắp hỏng, cô bắt đầu cảm thấy hối hận vì hôm nay đã dụ dỗ Lưu Dương.
Phản ứng sinh lý không thể kiểm soát, khiến Lâm Lục Lục vừa sảng khoái, vừa khổ sở nấc nghẹn.
Lưu Dương thấy Lâm Lục Lục bị thao làm đến sắp không chịu đựng nỗi, trái tim bất chợt mềm nhũng, nhìn tiểu huyệt đã sưng đỏ đáng thương mà côn thịt vẫn chưa có dấu hiệu sắp bắn, dụ© vọng càng lúc càng trỗi dậy mạnh mẽ.
Anh cúi người bế cô lên giường, dừng lại trừu sáp mà ôm cô mặt đối mặt.
“Được rồi... anh sẽ không nhúc nhích, em tới có được không?”
Khống chế xúc động muốn đứng thẳng lưng thúc vào, anh bế Lâm Lục Lục ngồi lên gậy thịt, trong tư thế nữ trên nam dưới.
Lâm Lục Lục nũng nịu khẽ nức nở, nâng lên eo thon rồi từ từ hạ xuống chạm vào cự vật khổng lồ.
Theo tiếng tiếng khóc tỉ tể của Lâm Lục Lục hoa huyệt khẽ co rú, mấp máy cắn lấy côn thịt. Lưu Dương sung sướng đến mức kêu thành tiếng.
"Ô... bé yêu...ưm... nhanh lên ..."
um,
Thể lực của Lâm Lục Lục căn bản không thể làm ra động tác nhanh hơn được, mà Lưu Dương cũng đã nhận ra điều này.
Anh rốt cuộc không nhịn nổi loại tra tấn này, dùng hai tay nắm chặt eo cô, liền thẳng lưng hung hăng, xỏ xuyên dân huyệt.
Ánh sáng đổ xuống hai thân thể trần trụi “bạch bạch” va chạm, khắp căn phòng tràn ngập thở hổn hển, cùng tiếng ngâm nga, gầm gừ.
Lâm Lục Lục bị thao làm gục xuống trên người Lưu Dương, cô chủ động hôn Lưu Dương, đưa nước mắt vào môi anh.
"thực sự không làm được ... ưm... ưm..."
. um
... um
..
Lưu Dương nếm nước mắt của cô, có chút ngọt ngào và đắng chát.
Nhận ra Lâm Lục Lục đã hấp hối không chịu nỗi, anh ôm lấy cô, thay đổi tư thế, đâm vào từ phía sau, tiếp tục điên cuồng cuồng thao lộng.
"Ôi ...cho em ... bắn hết cho em, bảo bối ..."
Lưu Dương quỳ đến đầu gối đỏ bừng, hai mắt đẫm lệ, phảng phất cả hai cùng đạt đến cao trào.
Lưu Dương ôn nhu ôm ấp Lâm Lục Lục trên giường, dịu dàng hôn lên đầu vai của cô.
Quả thật quá đáng, khắp người cô đều rải đầy vết tích do anh để lại, dụ© vọng chiếm hữu mạnh mẽ cuối cùng cũng được thoả mãn.
Lâm Lục Lục khóc thút thít, vô lực đẩy anh ra, sợ hãi anh tinh lực dồi dào lại tiếp tục quăng quật có lần nữa.
Lưu Dương thế mà vẫn còn tinh lực, nhưng người đẹp trong lòng lại quá mỏng manh yếu ớt, nhìn bộ dạng bài xích của cô, cay đắng cũng chỉ có thể nuốt vào trong bụng.
"Lục Lục, anh sai rồi. Em đừng khóc nữa chứ?"
Anh vuốt nhẹ lưng cô an ủi, tất cả dịu dàng ôn nhu trên đời đều giành hết cho cô gái nhỏ.
“Nhưng... nhưng...em ...em có lỗi với chị Vương Đan”
Lâm Lục Lục nấc nghẹn khóc không ra hơi, vẽ nên một cái kết viên mãn cho cuộc ân ái manh mãnh liệt.
Lưu Dương khẽ cau mày, việc Vương Đan gần đây thường xuyên quấy rối gần đây khiến anh chán ghét.
Người mình thích lại còn vì cô ta mà cảm thấy ấy náy, hai người này thực trái ngược nhau.
Lưu Dương kéo Lâm Lục Lục ra khỏi lồng ngực của mình, sủng nịnh nhìn cô gái nhỏ rồi cắn nhẹ lên môi mềm.
“Ngốc, là vì anh qua yêu em, là anh muốn cưỡng ép em... đừng nghĩ nhiều nữa.”
Lâm Lục Lục dời tầm mắt, rõ ràng không yên lòng.
Lưu Dương thở dài, biết rằng nếu không cẩn thận dỗ dành, có thể sẽ để lại vướng mắt không yên trong lòng nàng.
Anh muốn ở bên cô gái nhỏ này lâu dài, mọi chuyện phải từ từ giải quyết. Vì vậy anh đổi chủ đề,
“Vậy em cũng thích anh phải không?”
Lâm Lục Lục ánh mắt mơ hồ, gương mặt vẫn còn ửng đỏ sau cao trào, Lưu Dương nhìn cô do dự hồi lâu mới mạnh dạng gật đầu đồng ý.
Câu trả lời này như thổi vào trái tim anh tràn rực rỡ pháo hoa.
Gậy thịt nửa cứng nửa mềm, tiếp tục trượt dài lên giữa hai đùi Lâm Lục Lục
Thật khó để giải thích niềm vui sướng cộng hưởng của tinh thần lẫn thể xác của Lưu Dương lúc này, anh vô liêm sĩ lại muốn thêm lần nữa, gặp Lâm Lục Lục quả thuật là vận may lớn nhất trong cuộc đời anh.
Vị diện này chỉ còn 2 chương nữa thôi nha.
⬅ Trước Tiếp ➡