⬅ Trước Tiếp ➡
Nàng ngâm nga một tiếng rồi mới đáp lời, tựa như vừa ngạc nhiên vừa hoảng hốt. Có tiếng bước chân nhẹ nhàng đi đến phía sau lưng hắn. Hồ Nhi xắn tay áo, lấy chiếc khăn bên cạnh, chậm rãi chà lau lưng cho hắn.
Hai người gần sát như vậy, Hồ Nhi thỉnh thoảng chạm vào cơ bắp trên lưng hắn, hắn liền cảm thấy dưới bụng nhói lên, vật dâm dưới thân cũng gào rống theo và tạo thành gợn nước xung quanh.
"Hoàng Thượng, dùng lực như thế này là đủ chưa?"
"Ừ, có thể dùng lực thêm chút nữa."
Hồ Nhi nghe vậy, lại đến gần thêm một chút và lau vùng trên cổ. Chỗ vai hình như cảm nhận được vật kia của nàng chạm vào, tựa như hai bàn tay Hồ Nhi, một lát sau liền rời đi. Ở những nơi mà chiếc khăn vừa lau qua, không biết còn dính lại sợi tóc của ai.
"Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?"
"Hồi Hoàng Thượng, đợi đến đông này, Hồ Nhi vừa đến tuổi cập kê."
"Vậy à." Hắn ho khan một tiếng, vờ như lão luyện: "Vậy cũng đến lúc rồi."
Chống người, đứng dậy khỏi bể tắm, xoay người lại đối diện với nàng. Mặt Hồ Nhi đỏ lên vì hơi nóng, nửa chống nửa quỳ, chiếc khăn còn cầm trong tay chưa kịp buông xuống đã phải sững sờ tại chỗ khi lần đầu tiên được nhìn thấy thân thể nam nhân. Các ma ma từng hầu hạ trong cung đã dặn dò những thị nữ phải hầu hạ tắm rửa thay quần áo giống như nàng rằng:
"Không đến phiên ngươi thì không được sinh đố kỵ, không được sinh ý tưởng dâm tà, nếu là đến phiên ngươi thì đó là phúc phần của người."
Đây là nguyên văn mà ma ma đã nói.
Nàng chưa từng thấy đồ vật của nam tử, gân bọc thịt vừa kỳ lạ lại vừa đặc biệt. Vừa thẳng lại thô, còn to hơn cả chày cán mì trong thiện phòng. Chóp đỉnh của nó mọc một cái đầu to chừng quả hạnh, dường như còn đang thở, cũng không biết có phải vì mới ngâm nước ấm ra hay không.
"A!" Hồ Nhi khẽ thốt lên một tiếng.
Hắn chỉ vào nhuyễn tháp phía sau bình phong ở bể tắm, ra hiệu Hồ Nhi qua đó.
Nàng quỳ lâu nên lúc đứng lên run rẩy, e thẹn nhích từng bước chân đi sang đó.
Nàng đã xem rất nhiều dâm thư, nhưng muốn thực hành hoặc ít hoặc nhiều vẫn hơi lo lắng. Tuy nhiên không cần thiết phải hoảng loạn, ngẫm lại liền cứ bắt chước như trên sách, cách nào sẽ giúp nam tử khoan khoái thì cứ nghe theo là được.
Hồ Nhi đã đến nằm trên nhuyễn tháp, cứng đờ tựa như một con cá mắc cạn chết trên bờ. Hắn nhìn thấy vậy thì tức giận, quát lên:
"Tự mình cởi y phục! Còn chờ trẫm phải động tay à?"
______________
(1) "Lý học" là một trường phái triết học Trung Quốc được phát triển từ các triết lý nguyên thủy của
Nho giáo
Tân Nho giáo của thời nhà Tống này phát triển phân thành hai nhánh chính đại diện cho chủ nghĩa duy tâm chủ quan và khách quan.
"Phái Trình Chu" đại biểu cho chủ nghĩa duy tâm khách quan được phát triển bởi Trình Hạo, Trình Di và Chu Hy.
(Nguồn: Wikipedia và Baike Baidu)
Nàng sợ hãi đứng bật dậy, hoảng hốt cởi bỏ phần váy đã bị thấm ướt phân nửa trên người mình. Vừa sợ hãi, vừa ngượng ngùng như bản năng, nhưng trong mắt đã nhuốm màu dục vọng.

⬅ Trước Tiếp ➡