Hay lắm, người này hoàn toàn không có ý định lấp liếm, không hề cảm thấy xấu hổ. Cơn thịnh nộ của ta tràn tới não, cất cao giọng:
"Câu chuyện này do chính ta sáng tác và viết thành sách, chỉ được phép tiêu thụ ở cửa hàng của ta! Ông sao chép bừa bãi như vậy, chẳng qua là diễn miệng, đúng là tiểu nhân!"
Lão đầu nhe răng trợn mắt, đảo mắt: "Sao chép thì thế nào? Cửa tiệm kia của ông không ai ngó nhìn. Vả lại, cùng một câu chuyện, tại sao khách sẵn lòng đến để nghe ta kể chứ cũng không muốn tới chỗ ông?"
"Chẳng bằng ông thử ngẫm lại xem, có phải vì lý do truyện của ông còn thiếu ba phần sinh động không?"
Tựa như trận mưa rào dập tắt đi lửa giận của ta. Lời lão ta nói, quả thật có chút đạo lý. Ăn cắp của người khác đúng là đê tiện thật, nhưng cùng một câu chuyện, ta diễn tả trên giấy không bằng ông ta cách diễn giải bằng miệng của hắn. Đó là sự thật!
Lão đầu nhận thấy sự rối rắm khó chịu của ta, bèn nói một tràng không giống an ủi là mấy:
"Cũng không cần thiết phải buồn bực như thế, không phải không có cách giải quyết. Như thế này đi, sáng ngày mai ông đến tìm ta, ta sẽ bàn bạc kỹ càng lại với ông."
Dứt lời, lão ta để lại địa chỉ rồi tiêu sái rời đi. Màn đêm buông xuống, ta trằn trọc có nên đến chỗ hẹn hay không? Nghĩ trước nghĩ sau, cuối cùng vẫn quyết định đi. Thứ nhất là để xem người này có bản lĩnh như thế nào. Thứ hai, đây là câu chuyện do chính ta làm ra, đáng được phân chia và mang về một ít.
Thê tử sau lưng đã ngủ yên ổn ngon lành, ta trở mình một cái, nghĩ tạm thời vẫn không nên nói với bà ấy.
Ngày hôm sau ta đi sớm, trước khi đi thì giao tiệm cho thê tử trông và bị cằn nhằn một phen. Ta tìm lý do thoái thác và hối hả bỏ chạy, lần theo địa chỉ đi đến trước cửa nhà lão đầu kia.
Lão đầu kia dường như đã chờ ta sẵn ở trước cửa, không nói nhiều lời vô nghĩa mà dắt ta vào trong nhà.
"Chớ chê phòng ốc đơn sơ." Lão ta mỉm cười. Trong phòng chỉ có nước trà, thậm chí mâm đựng trà bánh cũng không có.
Ta ngồi xuống uống nước trà thì mới phát hiện đây là trà nguội, vừa định tức giận trách móc thì liền nghe lão ta nói: "Ta đã định dành thời gian ra để đến bái phỏng ông. Nhưng gần đây các buổi diễn ở rạp hát chật ních người, chả dư lấy một vé, ta cũng không có thời gian nhàn rỗi."
Ta cười giễu, đây chẳng phải là khoe mẽ hay sao?
"Ta cũng rất thích truyện của ông nên mới chọn nó để diễn. Là ta không đúng khi không báo trước với ông."
"Ta có một đề nghị, không biết ông có cảm thấy hứng thú hay không. Ta cũng có một câu chuyện cảm thấy vô cùng đặc sắc, thậm chí còn lý thú hơn đôi chút so với truyện của ông. Coi như ta tặng cho ông, ông có thể viết nó thành sách hoặc bán ra ngoài, ta sẽ không truy cứu."
"Huống hồ chi, chẳng phải ông muốn nghiên cứu xem ta có sức hấp dẫn gì mà có thể mạnh hơn ông hay sao?"
Lời này nói trúng tim đen. Ta mở tiệm sách không phải là vì thèm truyện hay sao? Với hai phần không phục, hai phần hiếu kỳ và cả sáu phần bản tính thèm thuồng, ta liền đáp ứng.