⬅ Trước Tiếp ➡
Ở gần trường học tìm được một nhà hàng thịt nướng để ăn cơm, Lâm Thiến uống một ngụm trà sữa.
"Ôi, Lâm Ngạn hả."
"Để mình kể cho . . . à đúng rồi, Y Y là hỏi Lâm Ngạn đúng không? Cô hắng giọng "Nói thật mình cũng không biết anh ấy đến từ đâu, đầu tiên phải xác mình một chút, Lâm Ngạn không phải người của thôn Lâm Loan."
"Thế sao lại họ Lâm nhỉ?" Mễ Nguyệt cắm ông hút và bắt đầu thưởng thức ly trà sữa thứ hai trong ngày.
Không phải cô sa đọa, chỉ là Đường Y Y quá hào phóng, bao ba bữa cơm cùng đồ ăn vặt của hôm nay, không ngờ vừa xuống tàu điện ngầm đã hỏi bọn họ có muốn uống trà sữa không, vất vả cả một ngày hai cô cũng không thể chịu được.
"Bởi vì họ Lâm là một dòng họ lớn hả?" Đường Y Y đoán.
"Đúng vậy, tuy rằng cùng họ Lâm, thế nhưng người ta so với chúng tớ là có sự khác biệt." Lâm Thiến nói "Anh ấy đến từ hai năm trước thì phải? Không sai thì chính là hai năm trước được bí thư thôn dẫn đến, nghe nói là người có chức vụ, vẫn là một quan nhỏ, đến trong thôn cũng giống như cậu, mua một căn nhà ở, cũng không có công việc chính thức, hình như là một bác sĩ, người trong thôn có vấn đề gì đều đến tìm anh ấy, cho nên nhân duyên cũng rất tốt."
"Không phải đầu năm nay mình xin về quê sao? Là bởi vì mẹ mình phải làm một phẫu thuật nhỏ, nguyên nhân chính là mẹ mình gặp Lâm Ngạn, thắt lưng của bà mấy hôm nay không được tốt đến cho anh xem một chút, anh nói lưng là vấn đề cũ, nhưng cổ thì có vấn đề khá nghiêm trọng, đề nghị đến bệnh viện lớn kiểm tra xem, việc này không nên chậm trễ. Sau đó mình dẫn mẹ đến bệnh viện lớn kiểm tra một chuyến, là ung thư tuyến giáp."
Các cô đều không phải là người học chuyên ngành y, vừa nghe đã hoảng sợ.
"Mẹ cậu hiện tại không có việc gì chứ?" Mễ Nguyệt lo lắng hỏi.
Cô ấy nghe nói bây giờ hết ung thư này đến ung thư kia đúng thật là đáng sợ.
"Dì không có việc gì chứ? Phẫu thuật thuận lợi đúng không?" Đường Y Y cũng hỏi.
Lâm Thiến vội vàng xua tay "Ai nha đừng như vậy Các cậu phải biết rằng ung thư tuyến giáp là loại ung thư dễ chữa nhất Phẫu thuật xong là ổn rồi, không còn việc gì nữa."
Đường Y Y cùng Mễ Nguyệt nhẹ nhàng thở ra.
"Cho nên người trong thôn đều rất kính trọng Lâm Ngạn, các cậu đừng nhìn anh ấy ăn mặc như vậy . . ." Lâm Thiến đem đề tài kéo về "Mình nghe nói quan hệ sau lưng anh ấy không đơn giản đâu, trước Tết Nguyên Đán năm ngoái, mình nghe mẹ mình nói rằng có người đến đưa cho anh ấy một lá cờ đỏ, rất khách khí với anh ấy."
"Cấp dưới của lãnh đạo?" Đường YY không hiểu lắm, tùy tiện đoán một chút.
"Gà mái nha." Lâm Thiến nói vài tiếng Quảng Đông sứt sẹo "Cái khác mình không rõ lắm, cái kia, để mình kể các cậu nghe về bí thư thôn chúng ta cùng với chị dâu của ông ấy "
"Mẹ kiếp Nhanh nhanh nhanh " Mễ Nguyệt kích động đứng bật dậy.
Kiểu quan hệ thế này cũng hấp dẫn quá đi
Đường Y Y cũng đem váy vén sang một bên để chuyên tâm nghe truyện bát quái.
Là một người mới sắp tham gia vào thôn Lâm Loan, cô nên biết những chuyện bát quái này, đến lúc đó có thể . . . hừm, đến lúc đó cũng không cần dùng đến, chỉ là thấy bát quát nên phấn khích hơn chút thôi.
Cả ngày hôm nay Đường Y Y đều ở bên ngoài, đối với một trạch nữ như cô mà nói lượng vận động hôm nay đã quá nhiều rồi, cho nên mấy ngày tiếp theo cô đều ở nhà dưỡng sức, ngay cả lúc ăn cơm cũng đều là các cô mang đến cho, thậm chí còn không muốn xuống tầng dưới.
Bạn cùng phòng cũng rất vui vẻ chiều chuộng cô.
⬅ Trước Tiếp ➡