Mạnh Mẽ Đâm Từ Phía Sau
Chương 6: Thiếu nữ hôn lên ƈôи thịt của thiếu niên.
⬅ Trước Tiếp ➡
Kỷ Lưu Thành cơ hồ là vọt tới trước cửa phòng Thích Âm.
Từ trước tới nay Thích Âm chưa bao giờ nói với anh nửa câu thích, anh cũng không cảm nhận được Thích Âm đối với anh có gì lạ thường, cho nên cho tới bây giờ anh chưa từng nghĩ Thích Âm sẽ tồn tại tâm tư như vậy.
Thích Âm thật sự thích anh sao?
Bắt đầu từ khi nào chứ?
Nếu đúng như lời Hà Mãn nói, Thích Âm từ khi bắt đầu vào cao trung đã bắt đầu thích anh, như vậy nói cách khác, trong quá khứ anh không chỉ thờ ơ với Thích Âm, còn ngay trước mặt cô nói chuyện yêu đương với cô gái khác.
Vậy thì Thích Âm đã chịu đau khổ biết bao.
Khó khăn biết bao.
Rõ ràng chính anh là người đã khiến cô chịu khổ sở.
Lồng ngực Kỷ Lưu Thành chấn động, lòng đau dữ dội, trong đầu là một mảnh hỗn loạn, anh giơ tay lên hai lần, muốn gõ cửa phòng Thích Âm, nhưng nhìn đồng hồ trên tay, cuối cùng anh ngưng lại động tác.
Đã muộn lắm rồi.
Nói không chừng cô đã ngủ.
Huống chi bây giờ mình cũng không biết rõ mọi chuyện, gọi cô ra thì có thể nói gì đây?
Kỷ Lưu Thành hít sâu mấy lầm bình phục tâm tình, suy nghĩ một chút, lại nhắn tin cho Thích Âm.
[Ngủ ngon, Âm Âm, tối nay tớ không về, ngủ ở dưới lầu, chờ mai cậu tỉnh thì chúng ta nói chuyện một chút.]
Một đêm này Kỷ Lưu Thành suy nghĩ rất nhiều.
Anh nghĩ lại hồi học lớp bốn, mẹ Thích Âm kéo tay anh, đem bàn tay nhỏ bé của Thích Âm thả vào tay anh, dịu dàng mà bi thương nói: Tiểu Thành, bác gái đi ra nước ngoài sống, sau này nhờ cháu chăm sóc Tiểu Âm, cháu có thể làm được không?
Lúc ấy anh vỗ ngực bảo đảm: Bác gái cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ chăm sóc Âm Âm thật tốt.
Mẹ Thích Âm lại hỏi: Vậy cháu có thể đối xử với nó như em gái ruột có được không?
Anh đáp lại: Dĩ nhiên có thể, Âm Âm chính là em gái ruột của cháu nha, cháu sẽ chăm sóc, bảo vệ em ấy cả đời.
Khi còn nhỏ lời nói của mấy đứa trẻ luôn không kiêng kị gì, nhưng trong nhiều năm thực hiện lời cam kết đó, anh đúng là chăm sóc, bảo vệ Thích Âm như em gái ruột, hơn nữa anh sẵn sàng làm điều đó cho đến hết đời.
Đối với Thích Âm, anh quả thực rất thương xót, nhiều năm bảo vệ, chăm sóc như vậy, cũng hoàn toàn là thật lòng.
Chẳng qua là, tình cảm của Thích Âm đối với anh rốt cuộc là từ khi nào đã biến chất chứ?
Rốt cuộc anh đã bỏ quên cái gì?
Kỷ Lưu Thành nằm trên ghế salon trằn trọc trở mình, cho đến nửa đêm mới ngủ.
Thích Âm một mực không ngủ.
Ba giờ sáng, cô nhẹ đẩy cửa đi ra khỏi phòng, đứng ở trên cầu thang nhìn xuống.
Kỷ Lưu Thành quả nhiên ngủ ở dưới lầu, thân trên không mặc áo, chỉ quấn một cái khăn ở phía dưới.
Thích Âm nhíu mày.
Cô trở về phòng mình lấy chăn, định đắp cho Kỷ Lưu Thành, nhưng ngay lúc chuẩn bị đi ra, liếc mắt nhìn thấy một vật trăng trắng.
Đó là qυầи ɭóŧ của cô.
Qυầи ɭóŧ vốn dĩ dính đầy mật dịch, hiện giờ đã được giặt sạch sẽ, đang phơi ở trên ban công.
Vì vậy, Thích Âm dừng bước.
Cô bỏ chăn xuống đi vào nhà tắm xem một chút, quả nhiên bên trong đã được Kỷ Lưu Thành dọn dẹp ngăn nắp, bao gồm cả việc giặt quần áo cho cô.
Kỷ Lưu Thành ở phương diện sinh hoạt vẫn luôn tỉ mỉ như vậy.
Luôn tỉ mỉ đối với cô, luôn dùng mọi cách để chăm sóc cô.
Thích Âm bỗng nhiên nhẹ cười ra tiếng.
Có lẽ cô đã quá tham lam đi, rõ ràng Kỷ Lưu Thành đã đối với cô rất tốt, nhưng cô vẫn không thỏa mãn.
Nhưng mà, trên cõi đời này có ai có thể nhận được vô số dịu dàng từ một người đàn ông mà lại chỉ cam tâm làm anh em chứ?
Thích Âm ôm chăn rón rén đi xuống lầu, Kỷ Lưu Thành cũng không tắt đèn, nhờ ánh đèn, cô thấy rõ sáu múi cơ bụng cùng khuôn mặt tuấn mỹ của Kỷ Lưu Thành.
Cho dù là ngủ, thiếu niên này cũng có đầy đủ vốn liếng làm cho người ta động lòng.
Cho nên, sự không phục trong lòng Thích Âm lại bị phóng đại đến mức cao nhất.
Cô biết, cô đã không thể chịu đựng được sự xuất hiện của một cô gái khác như Hoắc Dung, để chia sẻ những cưng chiều và dịu dàng mà tất cả vốn nên là của cô.
Cô không muốn Kỷ Lưu Thành lại coi cô như em gái anh.
Cô muốn trở thành người phụ nữ của Kỷ Lưu Thành.
Cô muốn Kỷ Lưu Thành vừa cưng chiều cô vừa ở trong tiểu huyệt ngứa ngáy của cô thọc vào rút ra.
Cô muốn Kỷ Lưu Thành đè cô ở dưới thân đẩy hai chân cô ra hung hăng cắm cô.
Cô muốn Kỷ Lưu Thành điên cuồng yêu cô.
Trong đêm khuya yên tĩnh, biệt thự vẫn sáng đèn, cô gái khuôn mặt quyến rũ vén khăn tắm ở ngang hông của thiếu niên, hôn lên gậy thịt dù đang ngủ say vẫn to lớn khiến người ta giật mình.Chương 12: Tôi là người đàn ông của cô ấy.
Kỷ Lưu Thành vừa mới tới quán cà phê cây sồi liền thấy một cảnh tượng như vậy:
Cô gái xinh đẹp rạng rỡ với mái tóc màu hạt dẻ đưa ống hút của cốc nước ngọt cho chàng trai thanh tú phía đối diện, má lúm đồng tiền khẽ hiện ra, mi mắt cong cong, ý cười trên mặt vừa dịu dàng vừa ngọt ngào.
Tuấn nam mỹ nữ với bố trí ấm áp độc đáo của quán quả thực là một bức tranh đẹp đẽ biết bao, nhưng Kỷ Lưu Thành nhìn thấy lại nổi trận lôi đình.
Thích Âm đang làm gì vậy?
Mấy tiếng trước cô còn ở dưới thân mình vặn vẹo cơ thể, bị mình làm cho cao trào hết lần này đến lần khác, sao hiện tại cô lại cười ngọt ngào với người khác chứ?
Cảm giác ghen ghét chưa từng có chiếm đầy lồng ngực Kỷ Lưu Thành, anh gần như lao vào quán cà phê trong tư thế chiến đấu.
Mau, uống một ngụm nữa đi. Thích Âm giống như không biết Kỷ Lưu Thành đến, cầm ống hút đưa cho Lý Uyên Duệ uống một ngụm nước.
Lý Uyên Duệ đã cảm thấy ánh mắt gϊếŧ người nhắm vào mình, nhưng để giúp Thích Âm, cậu vẫn run rẩy mở miệng.
Uống ngon không? Thích Âm cười tủm tỉm hỏi cậu.
Tôi cũng muốn hỏi, uống ngon không?
Chưa đợi Lý Uyên Duệ trả lời, giọng nói ảm đạm của Kỷ Lưu Thành truyền tới, giây tiếp theo, chàng trai cao lớn, đẹp trai nắm lấy tay Thích Âm rồi lấy cốc nước đi.
Lý Uyên Duệ bị sặc một chút, cậu lấy giấy lau miệng, đứng lên chào hỏi với Kỷ Lưu Thành.
Thích Âm thu lại ý cười trên khuôn mặt, mắt phượng xinh đẹp liếc qua, hỏi Kỷ Lưu Thành: Cậu làm gì vậy?
Kỷ Lưu Thành hiếm thấy phớt lờ cô, chỉ nhìn về phía Lý Uyên Duệ ở đối diện, lạnh lùng nói: Tôi biết cậu, tên là Lý Uyên Duệ đúng không?
Lý Uyên Duệ lễ phép mà vươn tay ra: Đúng vậy, chào cậu, chào cậu, tớ cũng từng nghe Âm Âm nói về cậu rồi, cậu là anh trai của cô ấy phải không?
Kỷ Lưu Thành không bắt tay với Lý Uyên Duệ, chỉ cười lạnh, nói lời khiến người ta kinh ngạc: Anh nào cơ? Tôi là người đàn ông của cô ấy.
Lý Uyên Duệ ngẩn cả người.
Thích Âm cũng vậy.
Cả hai đều không nghĩ tới Kỷ Lưu Thành sẽ nói như vậy, nhưng khác là sau khi Thích Âm giật mình thì vô thức mỉm cười.
Cô rất vui mừng.
Cũng rất hạnh phúc.
Nhưng cho dù như vậy, cô vẫn miễn cưỡng thu lại nụ cười, đứng lên cố ý gây khó dễ cho Kỷ Lưu Thành, nói: Cậu ở trước mặt bạn trai tớ nói bậy bạ gì vậy?
Kỷ Lưu Thành không có ý muốn nhượng bộ chút nào, còn trực tiếp thô lỗ kéo cô vào trong ngực, cùng đối diện với Lý Uyên Duệ nói: Tôi mặc kệ trước kia cậu có quan hệ gì với Thích Âm, từ giờ trở đi tôi chính là bạn trai của cô ấy, cậu và cô ấy không có nửa điểm quan hệ, hiểu không?
Nói xong còn mạnh mẽ xoay người Thích Âm lại ôm chặt vào lòng.
Thích Âm hô hấp rối loạn, tim đập loạn nhịp, ngay cả tiểu huyệt phía dưới cũng bắt đầu vô thức chảy nước.
Ngầu quá.
Cô rất thích Kỷ Lưu Thành như vậy.
Vừa rồi cô tranh cãi với Kỷ Lưu Thành cũng chỉ là muốn anh lặp lại câu Anh là người đàn ông của mình, kết quả vậy mà anh lại trực tiếp ôm chầm lấy cô tuyên bố chủ quyền.
Sao Kỷ Lưu Thành lại có thể như thế này?
Bởi vì Kỷ Lưu Thành ôm cô như vậy, ngực của Thích Âm đụng vào người anh, có chút đau, nhưng sau khi đau sẽ càng thỏa mãn, ngứa ngáy hơn.
Cô chịu không nổi.
Dường như cô muốn.
Cô hận hiện tại không thể cởi sạch quần áo cho Kỷ Lưu Thành mút vú, sau đó lại cưỡi lên con quái vật dữ tợn của anh, dùng cây gậy nóng bỏng cắm vào tiểu huyệt của mình.
Nhưng mà không được.
Ít nhất thì hiện tại không được.
Lý Uyên Duệ còn ở bên cạnh, cửa kính lại lớn như vậy, cô làm vậy sẽ bị người khác nhìn thấy.
Mà cô không muốn như vậy.
Cô chỉ muốn bị một mình Kỷ Lưu Thành làm, và chỉ có một mình Kỷ Lưu Thành nhìn thấy dáng vẻ dâm đãng không biết xấu hổ của cô.
Kỷ Lưu Thành còn ôm cô hù dọa Lý Uyên Duệ: Cậu đã hiểu những lời vừa rồi tôi nói chưa?
Lý Uyên Duệ cái hiểu cái không, nhưng cậu thấy được khuôn mặt Thích Âm vùi trong ngực Kỷ Lưu Thành đã hồng đến mất tự nhiên, vì thế vội vàng gật đầu: Tớ hiểu rồi, cái kia, thật ra tớ còn có chút việc, hay thôi hai người cứ ở lại trò chuyện đi, tớ đi trước.
Nói xong đeo cặp sách trên lưng rời đi.
Kỷ Lưu Thành: …
Bạn trai này của Thích Âm cũng quá nhát gan rồi đấy? Sao không giống như suy nghĩ của anh?
Nửa khuôn mặt của Thích Âm còn chôn trong ngực anh, anh cũng không thấy rõ sắc mặt của Thích Âm.
Nhưng cốc nước ngọt vẫn còn bày ở đó, nhắc nhở Kỷ Lưu Thành cách đây không lâu Thích Âm đang hẹn hò một tên con trai khác, còn đút nước ngọt cho tên đó uống.
⬅ Trước Tiếp ➡