Đoạn Cảnh phân phó xong thì trở về thư phòng, Mạc Liêu Môn còn đang chờ hắn. Hình bộ gần đây áp giải mấy tên tham ô, thẩm tra mãi vẫn không tìm được đồ.
Bàn việc đến tận buổi trưa, Đoạn Cảnh mới nhớ ra vật nhỏ vừa đến kia, hắn gọi quản gia đến, hỏi người ở nơi nào.
“Đại nhân, khách nhân ở trong vườn hóng gió.” Quản gia không biết tên Tang Chẩm, chỉ có thể xưng là khách.
Đoạn Cảnh ừ một tiếng, đứng dậy đi ra vườn tìm cậu.
Đến nơi mới thấy Tang Chẩm đang ngồi trên ao ngắm hoa sen, một nắm nho nhỏ, Đoạn Cảnh vẫy lui mọi người, đi đến kéo cậu lên.
“Sao lại ngồi ở đây?” Hắn liếc nhìn người hầu bên cạnh: “Không được dạy phải che dù cho chủ nhân sao?”
Còn không đợi tỳ nữ nhận sai, Tang Chẩm đã đứng lên, kéo tay áo Đoạn Cảnh: “Đừng hung dữ với cô ấy, là ta không cần mà.”
Đoạn Cảnh lấy dù che cho cậu, hỏi cậu làm gì nhập tâm như thế.
Cậu nói ngắm hoa sen.
“Vẫn không có chăm sóc đàng hoàng, để ta gọi người bẻ lên cắm cho ngươi mấy chậu.” Đoạn Cảnh không có thời gian đứng đây ngắm hoa, hắn ra vẻ phải đi, cái đuôi nhỏ quả nhiên ngoan ngoãn theo sau.
Trở về nơi ở của Đoạn Cảnh, mấy vị cô cô phụ trách y phục đã chờ sẵn, hắn nhìn lướt qua thân thể Tang Chẩm, đọc lên số đo.
“Đồng Hiền, dặn trong kho lấy ra mấy loại vải đang thịnh hành, vàng nhạt, xanh da trời, màu sắc tươi sáng càng tốt.”
Tang Chẩm bị nhiều người vây quanh như vậy, có chút thẹn thùng: “Phu quân, ngươi bảo bọn họ lui xuống có được hay không?”
Một lời nói ra, nhất thời dọa mọi người nhảy dựng, nhanh chóng cúi đầu mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, ước gì bản thân đừng nghe thấy gì hết.
Hay lắm, thì ra là tiểu tình nhi của đại nhân.
Một tiếng phu quân này khiến trong lòng Đoạn Cảnh vừa thoải mái vừa khó chịu, hắn cho hạ nhân lui ra, giả vờ nghiêm nghị nói.
“Danh hiệu này có thể tùy tiện gọi sao?”
Tang Chẩm ngẩng đầu nhìn cằm của hắn, ngay cả quai hàm cũng đẹp như vậy, ngây ngẩn một hồi, nhìn thấy vẻ mặt Đoạn Cảnh cậu mới phản ứng được.
Đoạn Cảnh ôm cậu đến trên giường nhỏ, cậu ôm sát cổ Đoạn cảnh, hơi nhỏ giọng nói: “Nhưng ta không biết ngươi tên gì nha.”
Không biết tên, nhưng cũng không thể cứ gọi chồng mãi chứ.
Đoạn Cảnh vừa bực mình vừa buồn cười, hắn nhẹ nhàng đè eo Tang Chẩm xuống.
“Thì ra ngươi cũng không biết tên ta, vậy sao còn nói để ta làm phu quân của ngươi.” Thật sự là nhóc lừa đảo.
Cậu mở to mắt suy nghĩ một hồi: “Thanh Thanh kêu ta, tìm một ân khách, làm nương tử của người đó…”
Mình làm nương tử của hắn, hắn còn không phải là phu quân của mình ư.
Đoạn Cảnh một cái: “Thanh Thanh là ai?”
“Là bạn tốt của ta.” Tang Chẩm ôm cổ hắn nghiêm túc nói, “Trước đây mỗi khi ta không làm xong việc, Thanh Thanh sẽ giúp ta.”
Làm việc? Hợp Hoan lâu thiếu người đến mức phải để tiểu quan làm việc sao?
Hắn mang tâm trạng ngờ vực, mở miệng hỏi: “Ngươi không phải tiểu quan của Hợp Hoan lâu sao?”
Tang Chẩm có chút ở Hợp Hoan lâu lăn lộn lâu như vậy, đến tiểu quan cũng không phải, cậu sợ Đoạn Cảnh ghét bỏ mình nói dối, mở miệng mang theo ba phần nức nở.
“Ta, ta không phải tiểu quan.”
“Ta chỉ là một gã sai vặt.”
Cậu nói xong, chỉ lo Đoạn Cảnh không thèm mình nữa, dán chặt hôn hôn mặt hắn. Đoạn Cảnh sờ thấy mặt cậu ẩm ướt, cũng không biết nên nói gì: “Aii, cái này có gì đâu mà khóc.”
Chẳng trách mình không tìm được, thì ra đứa bé này không phải tiểu quan, mình là lần đầu tiên của y.
Thật ra không cần biết Tang Chẩm là người thế nào, sau này đều là người của hắn. Hắn xuống giường cầm khăn lau mặt cho đứa nhỏ, vừa lau vừa than thở.
Trước khi hành hắn còn biết khóc lên, thật khó hầu hạ ghê.
“Được, gia không trách ngươi, ” Đoạn Cảnh ôm lấy nhóc dính người của hắn, “Ngẩng đầu lên để gia nhìn ngươi.”
Tang Chẩm ngước đầu nhìn hắn, xì một tiếng liền nở nụ cười.
“Ngươi tên gì ?” Đầu tiên Đoạn Cảnh lột sạch bản thân, lại cởϊ qυầи áo cậu, vừa cởi vừa hỏi.
“Ta tên Tang Chẩm, Tang trong cây dâu (tang thụ), Chẩm trong gối đầu (chẩm đầu).” Tang Chẩm bị hắn làm cho thở không đều, câu được câu mất nói.
“Còn không phải là gối nhỏ của ta sao.” Đoạn Cảnh khen tên cậu hay, nói phải thưởng cho cậu.
“Nhưng tên này quá mềm, sau này gọi ngươi là Tang Tang.”
Tiếp đến bắt đầu liếʍ láp đôi ngực nhỏ của Tang Chẩm: “Ngày hôm nay thưởng ngươi một bụng tinh.”
Cuối cùng Tang Chẩm bị Đoạn Cảnh dỗ ngồi trên người hắn, tự mình ngậm lấy vật của hắn mà động. Cậu ngồi không nổi, còn phải dùng đầu gối chống lên giường, tự mình lên xuống.
Hai tay Đoạn Cảnh siết chặt eo cậu, không cho ngã xuống, mỗi lần cậu nuốt vào một chút, lại khen một câu.
“Thực sự là thiên phú dị bẩm, huyệt vừa chặt vừa nóng.”
“Mau mau động, tiểu thịt nha (ciu nhỏ) của Tang Tang cũng đứng lên rồi…”
Một tay để không của Đoạn Cảnh vò trứng cậu, hai viên nho nhỏ, cũng bắt đầu phồng lên.
Đến khi Tang Chẩm dùng sức nuốt hết, chỗ xương hông hai người giáp nhau đều dính tao thủy. Bị Đoạn Cảnh giày vò như thế, cậu hét lên một tiếng, phốc phốc bắn tinh.
Tang Chẩm nằm sấp xuống, côn ŧᏂịŧ vì thế mà tiếng vào sâu hơn, vừa mệt vừa buồn ngủ, muốn leo khỏi người Đoạn Cảnh, lại bị hắn đè ngã, bắt đầu một vòng tiến công mới.
Tuy rằng bị xuyên qua cậu lại bắt đầu khóc, trong lòng lại hơi thỏa mãn.
Huhu, cuối cùng phu quân cũng không bắt tự mình động nữa.