⬅ Trước Tiếp ➡
Trước khi đi, Tống Thanh còn lo lắng nói cho cậu biết, nam nhân nếu mỗi ngày mệt nhọc quá độ, chất lượng tinh sẽ giảm sút, “Đoạn Cảnh làm với ngươi bao lâu?”
Tang Chẩm ấp úng không noi gì.
Bởi vì đa số thời điểm mình vẫn luôn khóc lóc, đến cuối thì hôn mê luôn, nhưng vẫn cảm thấy cái mông bị đâm…
Tống Thanh cho là Tang Chẩm không muốn nói xấu Đoạn Cảnh, vì vậy vỗ vai cậu, vì cậu suy tính thêm.
Không ngờ Đoạn Cảnh trông thì ra dáng, bên trong lại không dùng được.
Tống Thanh than thở.
Làm sao có thể nhanh có em bé được?
Tang Chẩm từ quán rượu trở về, lúc ngồi ở tiểu đình gần cửa phủ nhất để chờ phu quân, vẫn luôn suy nghĩ vấn đề này.
Còn chưa đợi cậu nghĩ ra cách một, cách hai, cách ba, Đoạn Cảnh đã từ hình bộ quay lại.
Hắn vừa đi vào, vừa nghiêm túc dặn dò Ty vụ bên cạnh điều gì đó, tiện tay cởi bội kiếm ở bên hông xuống, đưa cho tôi tớ ra đón.
Tang Chẩm thấy hắn trở về, liền chạy ra cửa, nho nhỏ hoan hô một tiếng, muốn nhào vào ngực hắn.
Còn chưa ôm được eo đại nhân, Đoạn Cảnh đã vịn vai cậu, đẩy ra.
“Trên người bẩn.” Hắn mới ở lao ngục của Hình bộ thẩm vấn phạm nhân, khó tránh khỏi dính phải khí tức nhơ bẩn nơi đó.
Thiếu niên nói ta không bẩn đâu, sau đó Đoạn đại nhân tùy tiện dỗ cậu hai câu, nói giữa trưa sẽ ở cùng cậu, cậu ngoan ngoãn rời đi.
Ty vụ bên cạnh nhìn mà sửng sốt, không ngờ Đoạn đại nhân cũng nuôi luyến đồng, hình như còn nuông chiều vô cùng.
Ty vụ nghe hắn dăm ba câu giao phó xong công sự, liền nói hôm nay không mời ở lại ăn cơm, Viên tiên sinh về sớm đi, rõ ràng tâm tư hắn không ở đây.
Vừa vặn lúc này trong vườn truyền ra tiếng cười lanh lảnh, là Tang Chẩm đang cho con ưng của Đoạn Cảnh ăn.
Ty vụ nhìn xa xa, nói đùa.
“Đại nhân thật có phúc.”
Đoạn Cảnh lơ đễnh cười một tiếng, đưa hắn đi ra ngoài: “Nuôi con chim nhỏ mà thôi.”
Lúc quay lại cùng Tang Chẩm dùng cơm, đứa nhỏ lại lén lút nhìn hắn, không giống ánh mắt lo lắng mấy ngày trước mà cực kỳ ai oán, dường như mình là công tử nhà giàu nhẫn tâm, bội tình bạc nghĩa với cậu vậy.
Hôm nay nhà bếp dọn lên món vịt bát bảo, Tang Chẩm thích ăn ngọt, mấy ngày trước Đoạn Cảnh dặn dò mua về một đầu bếp từ Tô Chiết, hôm nay bắt đầu làm.Lúc ăn không nói, trước giờ Đoạn Cảnh chưa bao giờ cho cậu líu ríu lúc ăn cơm, lỡ như mở máy hát của Tang Chẩm, hắn đừng mong được ăn nữa.
Chờ hai người trầm mặc dùng hết cơm, bàn được dọn đi, lúc trong phòng chỉ còn hai người Đoạn Cảnh cảm giác mình sắp bị ánh mắt của vật nhỏ này đốt thủng.
Hắn đem Tang Chẩm ôm tới trên giường nhỏ, cắn răng nghiến lợi vỗ mông cậu hai cái: “Nhìn cái gì đó, nhóc quấn người!”
Tang Chẩm tưởng phu quân muốn ôm mình, vừa định hưởng thụ mông đã bị đánh.
Cậu liền tức giận, vừa định nói chuyện, miệng đã bị chặn.
Lúc được thả ra, đầu óc cậu mơ hồ vui sướиɠ, ôm cánh tay Đoạn Cảnh không buông, chủ động thơm mặt hắn một cái.
Phải sinh em bé cho đại nhân.
Đoạn Cảnh hiếm thấy cậu chủ động như hôm nay, thầm nghĩ tiểu quan kia hẹn cậu ra ngoài không biết lại bày trò gì cho cậu? Vốn lúc nhìn thấy tờ giấy kia, hắn có nghi ngờ Tang Chẩm, cho là tiểu gian tế được phe Thái tử phái đến.
Nhưng dù có phải gian tế không, thì bây giờ cũng là người của hắn.
Đoạn Cảnh nhanh chóng lột sạch quần áo cậu, ôm cậu đến tấm đệm mềm sau bình phong.
Bức bình phong được đặt nằm màng lúc này mới tỉnh lại, hét lên một tiếng không cho hắn chạm, rưng rưng muốn khóc nói: “Nhóm Tiểu Hà tỷ tỷ còn đang ở bên ngoài đó.”
Đoạn Cảnh suy nghĩ một hồi mới phản ứng được, Tiểu Hà là đại thị nữ hầu hạ cậu.
Tiểu gian tế này đối với ai cũng nhiệt tình xưng hô rất dễ nghe. Đoạn Cảnh hận hận nhéo mông cậu một cái, uy hϊếp.
“Cho nên Tang Tang đừng lên tiếng, sẽ bị phát hiện đó.”
Thật ra dù là tỳ nữ hay nội thị hắn cũng không lưu lại trong phòng, dù sao hắn không có sở thích để người ta nghe chuyện phòng the của mình.
Nếu tiểu gian tế đã cho rằng bên ngoài có người, đâm lao phải theo lao cũng rất tốt.
Tâng Chẩm bị nâng eo, cong mông lên chờ, hôm nay Đoạn Cảnh không vội làm cậu, chỉ dùng ngón tay moi đào trong huyệt của Tang Chẩm.
Nơi kia của Tang Chẩm vốn mẫn cảm, thêm vào phải dùng sức nhấc eo, dường như tất cả cảm giác đều được phóng đại, cậu không dám kêu ra tiếng, hu hu xin tha.
Một lúc sau, cậu muốn nằm úp sắp trên giường, nhưng Đoạn Cảnh nâng bụng của cậu, cậu muốn ngã xuống cũng không được, chỉ có thể lắc lắc cái mông nhỏ khó chịu, nhưng mà xoay cũng xoay không được, động tác lớn một chút là ngón tay của phu quân sẽ đâm vào cuống hoa, moi ra một luồn nước dính nị tí tách.
Lúc bị ngón tay đưa lên cao trao, bụng dưới cũng co giật, nhưng bụng bị nâng lên, đến triều thổi cũng trở thành dằn vặt, Tang Chẩm vừa mệt vừa khổ, cầu phu quân đâm cậu.
Đoạn Cảnh thả cậu lên giường nhỏ, xoa bụng dưới vẫn vô ý thức co giật, ôn nhu hỏi.
“Sau này Tang Tang còn tùy tiện cùng người khác ra ngoài không?
Tang Chẩm mới vừa triều thổi xong, chỉ cảm thấy màng tai cũng nóng, làm sao biết hắn nói cái gì, thút tha thút thít hít mũi, muốn phu quân ôm cậu.
Đoạn Cảnh nào để cậu toại nguyện, kiên nhẫn cúi đầu bên tai cậu lặp lại một lần, tay vẫn không ngừng, mầm nhỏ của Tang Chẩm liền dựng đứng lên, tinh nang run rẩy, rõ ràng cho thấy sắp bắn.
Tang Chẩm không lên tiếng, Đoạn Cảnh đè gậy thịt, ép cậu nói chuyện
“Nói không.”
Gậy thịt đáng thương phồng lớn hơn một vòng, màu sắc ngày càng đậm, Tang Chẩm rốt cục không kiềm được âm thanh, rít gào lên rung động hạ thể.
“A a a sẽ không sẽ không …”
Đoạn Cảnh hài lòng buông tay, một cái tay khác che mắt của cậu, ghé vào lỗ tai cậu thấp giọng nói.
“Tang Tang, Tiểu Hà tỷ tỷ vào rồi.”
Lúc này Tang Chẩm làm sao cũng không nhịn được, tϊиɧ ɖϊ©h͙ phun ra như suối nhỏ, nghe đến thị nữ vào, cậu bắn ra càng nhiều.
Tang Chẩm hoảng loạn muốn dừng lại, nhưng là tϊиɧ ɖϊ©h͙ còn đang phun, hai cái huyệt cũng ẩm ướt chảy nước róc rách, cậu sảng khoái đến cả người co giật, tiếng rêи ɾỉ không ngừng được.
Kɧoáı ©ảʍ và xấu hổ đang xen nhau, Tang Chẩm khóc khàn cổ, cảm thấy mình không còn mặt mũi gặp ai.
Đoạn Cảnh cảm nhận được lòng bàn tay ẩm ướt mới biết mình làm cho vật nhỏ khóc rồi, nhanh chóng ôm vào ngực dỗ.
“Ai ya, lừa ngươi đó, không có ai vào.”
Nhưng lúc này Tang Chẩm không còn sức mở mắt, thϊếp đi trong ngực hắn.
⬅ Trước Tiếp ➡