⬅ Trước Tiếp ➡
Mười phút sau, Tần Tranh đoán cô hẳn đã ngủ say rồi, đang muốn rút tay về, thì cô lại nắm lấy cổ tay anh.
Đây là biến anh thành người bịt mắt?
Tần Tranh nhướng mày, để cho cô tuỳ ý nắm như vậy, tay khác lấy điện thoại ra xem.
Xung quanh im ắng, chỉ có tiếng chim chóc dậy sớm hót. Anh liếc mắt nhìn, thấy trên mặt đất có một con côn trùng nhỏ đang bò loạn lên, duỗi chân nghiền chết nó.
Chẳng trách cô không muốn ngủ, ghét bị bẩn đây mà.
Cô gái nhỏ đã ngủ rồi, hô hấp trở nên đều đều, bàn tay nhỏ bé đang nắm lấy cổ tay anh cũng từ từ buông lỏng.
Tần Tranh cũng không vội thu lại, sợ cô lại đột nhiên tỉnh lại.
Cô cuộn mình thành một quả bóng, thân thể hoàn toàn bị áo khoác của anh bao phủ, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào lòng bàn tay anh, tóc dài lòa xòa.
Anh có chút tò mò, nhà nào nuôi dưỡng ra được một cô gái có thể sợ bóng tối sợ bẩn, nhưng lại chỉ không sợ đàn ông?
Một lúc sau, Trần Đại gửi cho anh một tin nhắn
Anh, tỉnh chưa?
Phía sau còn có một nụ cười ranh mãnh.
Tần Tranh nghiến răng, biết tên nhóc thối này nhất định đang suy nghĩ gì đó.
Anh gõ ngón tay lên màn hình vài cái, gõ một hàng chữ rồi gửi đi
Cậu đi mua chút đồ ăn sáng đi, lấy thêm vài cái thìa.
Trần Đại liên tục nói được, sau đó nói
Đảm bảo cho chị dâu nhỏ ăn được cơm.
Tần Tranh chế nhạo, mắng trong lòng cậu ta toàn là chuyện cưới vợ. Người ta thiên kim đại tiểu thư, vài ngày nữa người mua sẽ đến, hàng được giao xong, chị dâu nhỏ cái gì.
Tang Nhược sững sờ mở mắt ra, lòng bàn tay đã rời đi từ lâu, giờ đã đổi thành vùi vào áo khoác của người đàn ông, quanh hơi thở toàn là mùi cơ thể của anh.
Cô sững người một lúc, ngồi dậy bắt đầu tìm người đàn ông canh giữ trước khi đi ngủ kia theo bản năng.
Anh đứng cách đó không xa nghe điện thoại, giọng nói trầm thấp như sợ đánh thức cô, nhưng vẻ mặt rất dữ tợn, đang mắng mỏ gì đó.
Cô ngây người nhìn anh, hiển nhiên là người đàn ông để ý đến cô, cuối cùng qua loa vài câu rồi cúp điện thoại, bước nhanh tới.
Tóc tai cô bù xù, tay vẫn nắm chặt áo khoác.
Đôi mắt ngơ ngác, nhìn giống như đang còn ở trong giấc mơ.
Tần Tranh cảm thấy được cô giống như một con chuột hamster ở cửa hàng thú cưng mà họ đi ngang qua, khuôn mặt tròn xoe.
Tay anh sờ sờ mũi "Tỉnh rồi à?"
Tang Nhược không nói gì, anh cũng không trông chờ cô nói gì, chỉ vào cái thùng giữ ấm bên cạnh “Ăn cơm đi.”
Lần này ngược lại động đậy rồi, có lẽ là đói thật, nhưng mà sức của con gà nhỏ kia dường như không thể làm mở được nắp thùng giữ ấm, rũ đầu không nói gì.
Tần Tranh vô cớ muốn thở dài, anh cầm lấy, xoay hai ba lần mở ra cho cô, lại đưa một cái thìa vào tay cô.
"Cô dám làm rơi xuống đất nữa thử xem"
Trong giọng điệu của anh có đem theo đe doạ, nhưng Tang Nhược vẫn không hề lay chuyển, thổi phù phù vài hơi nóng, xúc từng miếng nhỏ đưa vào miệng.
7 "Lại Cứng Rồi"
Tang Nhược ăn hết nửa bát rồi đặt xuống, cô đậy nắp vặn lại rồi lấy một tờ giấy ra lau miệng.

⬅ Trước Tiếp ➡