⬅ Trước Tiếp ➡
Bàn tay Tang Nhược nắm chặt, cuối cùng hạ quyết tâm, dựa qua đó cọ tới cọ lui.
Tần Tranh thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng cuối cùng cô gái cũng chịu hành động, đang định tránh ra, lại nghe thấy phía sau có giọng nói lanh lảnh "Tôi sợ bóng tối."
Anh nghiến răng, ý cô chính là để anh phải ở bên cạnh chờ đợi.
Đến gần tám giờ, quả nhiên bầu trời tối đen như mực, đặc biệt là ở vùng ngoại ô, các loại côn trùng và chim chóc trong rừng đều kêu lên, nghe khiến cho người ta sợ hãi.
Anh quay lưng về phía cô, cứng rắn nói "Vậy tôi ở đây."
Điện thoại di động của anh để đèn pin phía sau chiếu, mắt Tang Nhược đau vì bị chiếu vào, nhưng cô không nói gì, chậm rì rì vén váy lên, cởi quần lót rồi tiểu vào thùng sơn.
Tiếng nước róc rách truyền đến tai Tần Tranh, vừa rồi anh nghĩ đến dáng vẻ quật cường của cô, rõ ràng còn chê chỗ này bẩn, bây giờ bất đắc dĩ phải thỏa hiệp.
Cổ họng anh hơi cứng lại, chợt nghĩ tới cô gái nhỏ đã cởi quần lót, cặp mông trắng nõn nà đặt lên phía trên thùng sơn cũ nát, nói không chừng lý do chính là xấu hổ khi người đàn ông lạ nghe thấy tiếng tiểu của cô…
Anh ho nhẹ một tiếng, thấy thân dưới đã có xu hướng hướng về phía trước, tay trái ấn xuống, cố gắng kìm nén lại du͙c vọng xằng bậy.
Anh khoanh tay đợi, chợt nghe cô chủ phiền phức kia nói "Không có giấy."
4 "Anh Tranh không nhanh như vậy"
Ý cô là tìm Tần Tranh muốn lấy giấy, nhưng anh lại hơi không nói nên lời "Cô từng thấy đàn ông nào đi tiểu cần dùng giấy chưa?"
Tang Nhược không nói gì, cũng không nhúc nhích, chờ Tần Tranh quay đầu lại, liền thấy cô vẫn đang là tư thế nửa ngồi xổm, khuôn mặt bị đèn pin chiếu cho trắng bệch, không có biểu cảm gì.
Tần Tranh giật mình liếc mắt một cái, cho dù kịp thời quay người lại, vẫn nhìn thấy cái mông nhỏ trắng nõn của cô
Dưới lớp thịt mềm như ngọc ẩn hiện hai mép sò đầy đặn thịt, trên miệng mỏng còn có giọt nước bọt trong suốt. Huyệt nhỏ của cô đã phát triển tốt, hồng hào mềm mại, trên đồi núi lại không có lông, thoạt nhìn thực sự hấp dẫn người khác.
Lần này Tần Tranh thật sự nhô lên, cái rất lớn kia bị quần iean của anh bó lại, làm cho anh nghẹn đến mức có chút phiền lòng.
"Buộc phải cần giấy?"
Đầu bên kia trả lời chậm rì rì "Có vi khuẩn, sẽ nhiễm bệnh."
Được Không hổ là thiên kim đại tiểu thư Tần Tranh nghiến răng nghiến lợi, lúc này anh còn nghĩ đến cô sợ bóng tối, đặt ngược điện thoại xuống đất, lạnh lùng nói "Ông đây đi lấy cho cô."
Những bước chân của anh bước dài, chưa bao lâu đã đến nơi có vài người đang tạm nghỉ ngơi.
Trần Đại vẫn chưa về trên xe, đang định chào hỏi anh, thì ánh mắt sắc bén nhìn thấy đáy quần anh cong lên, sắc mặt lập tức kỳ lạ "Anh Tranh, anh đưa cô ấy đi rồi à?"
Tần Tranh tìm được giấy, cầm vài tờ bỏ vào túi, thấy cậu ta làm dáng vẻ thô tục mà nháy mắt, lập tức đá cậu ta một cái, vẻ mặt u ám “Đừng con mẹ nó nói nhảm.”
Trần Đại nói “hehe” hai lần "Cũng đúng, anh Tranh không nhanh như vậy."
Tần Tranh liếc cậu ta một cái để cảnh cáo, sau đó xoay người đi đưa giấy cho tiểu tổ tông kia.
Cô vẫn giữ nguyên tư thế kia, không hề nhúc nhích.

⬅ Trước Tiếp ➡