Cuối cùng cũng có vài phần tự giác, dịch ra vài bước cách xa cô một chút, dựa vào trên tường không nhìn cô, muốn nhắm mắt nghỉ ngơi trong chốc lát, cũng để bình tĩnh lại.
Nhưng chưa được bao lâu, cô gái nhỏ lại cọ lại gần anh, tay lạnh lẽo lay lay cánh tay anh, chờ anh mở mắt ra, trước mặt lại là giao diện nạp tiền.
Tần Tranh đen mặt “Cô dùng hết rồi sao?”
Tang Nhược cắn môi, ngập ngừng nói “Đẹp.”
Cô đã chết vài lần, kim cương phải dùng để sống lại càng ngày càng đắt, cố tình lúc này lại tặng cho cô bộ da xinh đẹp, cô gái nhỏ Tang Nhược cực kỳ dao động, kim cương nạp lúc trước lại không đủ, chỉ có thể lại đi tìm anh.
Cái thân rắn kia có đủ loại màu sắc làm người nhìn vô cùng bực bội, còn không bằng cái thân màu trắng ban đầụ
Thấy anh không nói lời nào, Tang Nhược xoay người, thân hình nhỏ gầy nhìn qua vô cùng tủi thân.
Tần Tranh đầu hàng, cầm lấy di động ở phía sau, lúc này mua rất nhiều, trực tiếp nạp cho cô 648.
Anh đưa cho cô “Con nhóc này, còn chưa thu được tiền công đã tiêu tiền của ông đây rồi.”
Mãi cho đến tận giờ cơm chiều, Tang Nhược vẫn còn nhìn chằm chằm điện thoại di động, nhưng tư thế rất thẳng không có một chút ủ rũ, cong lưng xuống chút nào.
Trần Đại mua cơm về, nhìn thấy bộ dáng cô mê muội cái chiếc điện thoại như vậy cũng chọt chọt bả vai Tần Trang nói “Anh Tranh, sao anh lại lấy điện thoại cho cô ta?”
Tần Tranh bình tĩnh nói “Cô ấy đòi có cho bằng được.”
Vẻ mặt Trần Đại đầy nghi ngờ, từ ngày hôm qua cho tới hôm nay cô gái này nói tổng cộng có mấy câu, cô ta có thể quậy sao?
Nhưng Trần Đại thấy sắc mặt đầy khẳng định của anh em nhà mình, cũng có chút chua xót, sợ cô lớn này chỉ tình nguyện nói chuyện với anh Tranh thôi.
Cậu ta lại tự an ủi mình, ai bảo túi da của anh Tranh tốt như vậy chứ.
Túi da vẻ bề ngoài, ngoại hình, khuôn mặt.
Tần Tranh cạo đầu kiểu buzz cut, cơ bắp rắn chắc, người khác nhìn thấy anh đều sợ hãi, nào ai dám nhìn kỹ gương mặt anh chứ. Thật ra ngũ quan anh rất chính trực, lúc đi mang theo gió lạnh cường tráng, ngay cả chữ trong tên của anh Tranh Tranh là con người rắn rỏi.
Lúc này, con người rắn rỏi này lại đang đưa hộp cơm nằm ngang lông mày cho cô lớn nói “Ăn cơm.”
Tang Nhược ngoan ngoãn trả điện thoại di động lại cho anh, nhận hộp cơm rồi dùng muỗng đảo cơm.
Tần Tranh nhíu mày Cứ tưởng cô gái nhỏ này mê chơi game đấy, nhưng lại thấy khá dễ thỏa hiệp như vậy.
Trần Đại mua thịt ba chỉ xào, bảy phần là mỡ ba phần thịt, ăn xong còn ợ một tiếng.
Tần Tranh nhìn thoáng qua thấy Tang Nhược lấy cơm trắng ra, mút từng thìa đưa vào trong miệng, ngay cả năm miếng thịt cũng không đụng vào.
Thật ra Trần Đại đã có lo lắng nên đã cho số thịt trong hộp cơm của cô đều là thịt nạc.
Hôm qua là ngoại lệ, ngày hôm nay không thể để cho cô lãng phí lương thực như thế nữa.
Người đàn ông im lặng nhìn cô, mở miệng không nhẹ không nặng nói “Ăn thịt đi.”
Tang Nhược nâng mắt lên nhìn anh, khóe môi đang cong lên chậm rãi rũ xuống, cô cúi đầu nhìn chằm chằm bát cơm.
Ngay lúc Tần Tranh nghĩ cô muốn im lặng để biểu tình từ chối, thì cô lại múc một miếng thịt đưa vào trong miệng.