Thấy anh đứng ở cửa một tay bỏ trong túi, trong lòng Cố Lê vô cùng hồi hộp.
Ông trời ơi, không phải anh tới ép cô ly hôn đấy chứ?
Cố Lê cười híp mắt, nhiệt tình mới anh vào nhà “Cậu Mặc, không biết ngọn gió nào thổi ngài tới đây vậy? Mời ngồi mời ngồi, ngài uống trà hay cà phê?”
"Cà phê."
Mặc Thời Đình đáp lại, không khách khí đi tới sofa ngồi xuống.
Nhà Cố Lê tuy nhỏ, chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách, nhưng được bày trí vô cùng ấm áp, nhìn ra được, cô gái nhỏ rất thích cuộc sống bây giờ, hoàn toàn khác với một cổ máy lạnh lùng không có chút nhiệt độ như anh.
Mặc Thời Đình tùy ý đánh giá phòng khách nhà cô một vòng, cuối cùng tầm mắt nhìn về phía laptop đang mở trên bàn trà.
Cô vẽ truyện tranh?
Anh kinh ngạc, định cầm lên xem thì thấy cô mang một tách cà phê, vui vẻ đi ra.
Người này, làm thế nào mà ngày nào cũng thấy vui vẻ vậy nhỉ?
Mặc Thời Đình cảm thấy có chút ngạc nhiên.
"Mời anh từ từ dùng."
Sau khi để tách café xuống, Cố Lê thấy laptop mình còn mở, liền lập tức đóng lại.
Mặc Thời Đình bưng cà phê lên, ưu nhã uống.
Cố Lê đợi vài phút, không thấy anh nói chuyện, không nhịn được cười thăm dò "Anh tìm tôi có chuyện gì à?"
Mặc Thời Đình mở miệng "Thay đồ rồi đi với tôi."
"..."
Nụ cười trên mặt Cố Lê ngưng lại.
Nhìn bộ dáng này, thật sự là anh muốn kéo cô đi ly hôn sao?
Không được không được, cô phải nghĩ cách ngăn cản.
Vì thế, cô nhanh trí suy nghĩ, đột nhiên ôm bụng, yếu ớt nói "Tôi... đau bụng quá, hôm nay sợ rằng không ra khỏi cửa được rồi."
ngoài lề
Lời tác giả Áng văn này nữ chính khá là đáng yêu thông minh, da mặt dày, cá nhân tôi rất thích, cũng hi vọng các bé cưng ủng hộ nhiều hơn nha.
Mặc Thời Đình sao có thể không nhìn ra cô đang giả bộ "Đừng giở trò nữa."
Thấy anh không mắc bẫy, Cố Lê dứt khoát ngồi thẳng người, vẻ mặt thành thật nói "Tôi vừa xem lịch hoàng đạo, thấy hôm nay không thích hợp để ly hôn."
Mặc Thời Đình nhíu mày "Ly hôn?"
"Chẳng lẽ không phải?"
Đôi mắt Cố Lê sáng lên.
Mặc Thời Đình cười nhếch môi.
Sau khi hiểu ra, Cố Lê lập tức vui vẻ.
Cô vô cùng phấn khởi đứng dậy "Vậy anh chờ tôi một chút nha, tôi thay nhanh lắm."
Nói xong, nhanh tay nhanh chân vọt vào trong phòng.
Mặc Thời Đình "..."
Sau ba phút, Cố Lê đã sửa soạn xong.
Thực ra cũng chỉ là thắt cái bím tóc, thay lại bộ quần áo thích hợp.
Áo thun trắng cùng với quần iean màu lam nhạt, trong sáng và xinh đẹp.
Đứng bên cạnh là Mặc Thời Đình ngầu soái, nhìn rất hài hòa.
Thấy tầm mắt Mặc Thời Đình bỏ quên trên người mình, Cố Lê cố ý vẫy vẫy tóc, cười híp mắt hỏi "Cậu Mặc, có phải đột nhiên phát hiện tôi rất đẹp đúng không?"
Mặc Thời Đình "Mắt của tôi không mù."
Dứt lời, liền xụ mặt rời đi.
Cố Lê chớp chớp mắt, lời này của anh là có ý gì? Là thừa nhận cô đẹp?
...
Hai người một trước một sau xuống tầng.
Lục Dương đứng ở đầu đường đợi, bên cạnh anh ta là chiếc xe Rolls Royce màu đen.
Nhìn thấy bọn họ xuất hiện, Lục Dương lập tức mở cửa xe chỗ ngồi phía saụ
"Cậu chủ, mợ chủ, mời."
Gương mặt Mặc Thời Đình không hề cảm xúc ngồi lên.
Cố Lê thì lại cười hì hì, lên tiếng chào hỏi Lục Dương "Chào trợ lý Lục, làm phiền anh rồi."
Lục Dương hào hoa phong nhã cười "Mợ chủ thật khách khí."
"Mau lên xe."
Mặc Thời Đình không kiên nhẫn thúc giục.
Lúc này Cố Lê mới nhanh chóng ngồi vào.
Xe khởi động, Lục Dương vô cùng biết suy nghĩ kéo vách ngăn lên.
Thấy cô gái ngồi sát bên cạnh mình, Mặc Thời Đình nói với giọng ghét bỏ "Ngồi xa một chút."
"Vâng"
Cố Lê phối hợp dịch chuyển về hướng tay phải một chút.
Nằm nhoài cửa sổ xe nhìn phong cảnh bên ngoài, cô nhịn không được hỏi "Anh muốn đưa tôi đi đâu vậy?"